Có câu chuyện ngụ ngôn kể rằng một vị thầy nọ lần kia hỏi các học trò của mình:
- Bằng cách nào người ta có thể xác định rõ lúc nào là lúc chấm dứt đêm tối và lúc nào bắt đầu ánh sáng ban ngày.
Một học trò đáp:
- Đó là lúc mà ta nhìn một con vật ở đằng xa và có thể biết đó là một con cừu hay một con chó.
Vị thầy nói:
- Không đúng
Một học trò khác thưa:
- Đó là lúc mà ta nhìn một cây lớn ở đằng xa và có thể biết đó là một cây vả hay một cây đào.
Một lần nữa, vị thầy lắc đầu nói:
- Không phải!
Các học trò xôn xao hỏi:
- Thưa thầy, vậy thì đó là lúc nào?
Vị thầy giải đáp:
- Đó là lúc mà bạn nhìn lên khuôn mặt của bất cứ ai, bạn cũng nhận ra người ấy là anh em của mình. Vì nếu bạn không nhận ra như vậy thì bất luận đó là giờ nào, đó cũng là bóng tối thôi.
***
Mỗi người chúng ta có thể là một ngọn đèn trong bóng đêm, đem lại hơi ấm và bình an của tình yêu Thiên Chúa cho các anh chị em mình. Chỉ cần chúng ta có được đôi mắt để nhận ra rằng mình là ánh sáng xua tan bóng đêm cho thế giới này.
Ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trờị (Mt 5,16)
***
Lạy Chúa Thánh Thần, xin làm cho ân sủng của Ngài toả sáng nơi con. Amen.
LINH HỒN VÀ THỂ XÁC |
Một đoàn thám hiểm Hoa Kỳ thực hiện một cuộc du lịch thám hiểm bằng cách đi bộ xuyên qua Phi Châu, từ Đại Tây Dương sang Ấn Độ Dương, ngang theo đường xích đạo qua các khu rừng già. Họ mướn người Phi Châu địa phương để dẫn đường, nhất là thông dịch mỗi khi cần, và cũng để vác phụ hành trang lương thực.
Tính cố hữu của ngưỡi Mỹ là bao giờ làm việc gì cũng vội vàng, muốn phá kỷ lục về thời gian. Ngày đầu, họ hối thúc những thổ dân đi nhanh, ngày thứ hai cũng thế, nhưng họ ghi nhận quãng đường đi được ngắn hơn ngày thứ nhất. Đến ngày thứ ba, lúc sáng thức dậy, họ thấy những người hướng đạo ngồi ì dưới gốc cây cổ thụ ở bìa rừng, thảnh thơi cười nói, không có vẻ gì là sẵn sàng để lên đường. Những người thám hiểm hối thúc họ. Họ bảo:
- Hôm nay chúng tôi phải nghỉ để cho linh hồn chúng tôi đuổi kip thân xác.
***
Ý của đám thổ dân là họ đã mệt lắm rồi, họ muốn nghỉ để lấy lại sức, nhưng quan niệm của họ lại đầy ý nghĩa: "Chờ cho linh hồn đuổi kịp thể xác." Những người quen sống chạy đua với thời gian có thể cười khi nghe câu trả lời đó của những người Phi Châu đơn sơ chất phác. Nhưng thật ra, đó là một triết lý quan trọng của đời sống.
Khi thể xác con người quá mệt mỏi vì vật lộn, vì chạy đua, tinh thần con người dễ bị căng thẳng và suy nhược. Bằng chứng là chúng ta thấy những người ở các xã hội chạy đua dễ bị khủng hoảng thần kinh, dễ mắc bệnh lo âu phiền muộn. Hơn nữa, khi con người quá bận rộn, đầu tắt mặt tối lo tìm vật chất cho đời sống này, thì dễ dàng
quên mình còn sự sống đi sau.
Làm việc cực nhọc để sinh sống là tốt, là định luật sinh tồn, là niềm hãnh diện của con người biết dùng đôi tay, dùng khối óc làm phương tiện sống cho bản thân. Nhưng không phải vì thế mà chúng ta quên Chúa, quên linh hồn mình, mà thỉnh thoảng phải hồi tâm lại, để xem mức độ yêu mến và phụng sự Chúa, cũng như mức độ yêu mến và phục vụ anh em mình đến đâu? "Linh hồn mình có chạy kịp với thể xác hay không?" hay là "Thể xác chạy trước mà linh hồn thì lạc mất ở phiá sau".
Cuộc sống là một chuỗi làm việc xen lẫn với nghỉ ngơi. Có những giây phút đặc biệt trong ngày dành cho việc cầu nguyện, và cũng có những thời gian riêng biệt trong năm dành cho việc tĩnh tâm. Thời gian riêng biệt ấy không có gì khác hơn là giúp con người được tỉnh thức hơn, sãn sàng hơn, tươi mát hơn để gặp gỡ Chúa trong từng phút giây của cuộc sống và trong mọi sinh hoạt hàng ngày, và đặc biệt là để "Linh hồn bắt kịp thể xác."
***
Lạy Chúa, xin ban cho con nhận biết rằng sống ở đời này là con đang trên đường hành hương về Nước Chúa. Vậy mục đích của con là đạt sự sống đời đời, sau thời gian ngắn ngủi Chúa ban cho ở trần gian. Xin cho con biết khôn ngoan lo cho hạnh phúc vĩnh hằng, chứ đừng vì những nhu cầu của đời sống hiện tại mà quên đi mục đích chính yếu của con là Nước Trời. Amen.
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét