Như Mẹ: Dân làng Nadarét đã không tin nhận Chúa Giêsu, chỉ vì họ đóng khung Ngài trong sự hiểu biết đầy giới hạn của loài người. Ngài đã đến với người nhà, sống ở giữa quê hương mình, nhưng người nhà lại không nhận. Ngài khát mong đem ơn cứu độ cho quê hương mình, nhưng người cùng quê lại không tin Ngài.
Với Mẹ: Lạy Chúa Giêsu, con người hôm nay thường tin vào chính mình hơn là tin vào Thiên chúa. Xin cho con người biết vượt trên những thành kiến, để nhận ra người con bác thợ mộc là Chúa, là Đấng Cứu Độ của trần gian.
Nhờ Mẹ: Lạy Đức Nữ có lòng khoan nhân, xin Mẹ dạy chúng con biết sẵn lòng đón nhận giáo huấn của Chúa Giêsu trong Hội Thánh của Ngài, và hết lòng tin vào Chúa, để nhờ thế mà được ơn cứu độ.`
Trong Mẹ: Đức Chúa Thánh Thần hiện xuống. Ta hãy xin cho được lòng đầy dẫy mọi ơn Đức Chúa Thánh Thần.
(Đọc 1 Kinh Lạy Cha, 10 Kinh Kính Mừng và 1 Kinh Sáng Danh).
SUY NIỆM
Một lần nữa, chúng ta suy niệm câu chuyện đau lòng: Người đồng hương của Chúa Giêsu khước từ Chúa. Từ kinh nghiệm của Chúa Giêsu trở về quê hương giúp ta nhìn lại kinh nghiệm bản thân khi sống trong cộng đoàn giáo xứ, hay rộng lớn hơn là cộng đoàn giáo phận. Chính từ những cộng đoàn này, ta hiệp thông cùng Hội Thánh, được dạy cho biết bao yêu thương, được lớn lên và trưởng thành theo thời gian về đời sống cầu nguyện, đời sống phụng vụ và bí tích…
Nhưng cũng chính nơi giáo xứ, chính trong giáo phận, không ít lần con tim ta đau nhói, vì sự bị tấn công, bị “ném đá”, lắm khi chứa đầy nhẫn tâm của người đồng đạo, đồng lý tưởng, đồng hương của mình… Chính từ những kinh nghiệm đó mà Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta cần phải có một cái nhìn lạc quan hơn, trước hết là vững lòng tin tưởng nơi Chúa, sau đó là dám tin vào những giá trị tốt đẹp nơi cuộc đời, nơi con người:
Vẫn vững tin nơi Thiên Chúa. Đó là xác tín mạnh mẽ: Tình yêu thương xót của Thiên Chúa là sự thật bền vững, không bao giờ sai chạy, không bao giờ gia giảm. Chính lòng tin và sự xác quyết ấy cho ta ơn đứng vững; ơn hiểu thấu lòng người; ơn nhận ra sự tương đối nơi lòng đạo đức và cách thể hiện lòng đạo đức của con người.
Vẫn vững tin nơi Thiên Chúa trong những khó khăn, thậm chí những khó khăn đầy ắp, ta cũng sẽ có dịp soi lại mình, đối chiếu bản thân với hoàn cảnh, với con người, nhất là với những ai giã tâm, để ta tập sống mạnh mẽ và cương nghị, thăng hoa nội tâm của mình, biết phòng ngừa để sự xấu không len lỏi vào lòng làm hoen ố lòng mình, biết để cho thói đời không lây nhiễm làm mất đi tính thiêng thánh mà mình cần phải có khi sống giữa đời, sống giữa cộng đoàn mang danh Kitô hữu.
Tin những giá trị tốt đẹp nơi cuộc đời. Để sống, không thể không có niềm tin. Mỗi người hãy tập nhìn nhau bằng cái nhìn thông cảm, vị tha, chất chứa yêu thương và không xét đoán, lên án người xung quanh. Mỗi người hãy tự nhìn vào chính tâm hồn mình mà nhận ra những lỗi lầm, thiếu sót của mình mà chỉnh đốn, mà hoán cải, hơn là lên án, xoi mói anh chị em…
Dẫu có lúc niềm tin của ta bị tráo trở, bị lợi dụng, ta vẫn phải tìm cho ra những nét đẹp khác để mà đặt niềm tin. Có tin mới có thể sống mà không nổi loạn trước những trắng đen nghiệt ngã, những đổi thay làm đảo lộn lương tri, những lừa lọc làm tổn thương sự thật và công lý… Nhờ tin vào cuộc đời, lắm khi ta cũng sẽ nhìn ra bên trong tâm hồn của cá nhân này hay cá nhân kia, giúp ta có được lối cư xử xứng hợp. Càng thấy một bên là thói đời đen bạc bao nhiêu, ta càng nhận ra bên kia là từ tâm, lòng lành, độ lượng, khoan nhân, nghĩa tình… Cái mà ta gọi là “bên kia” ấy, là những cách thể hiện lương tâm đúng mực.
Vậy cho nên, đã biết mình là Kitô hữu, ta càng phải ra sức đào tạo cho mình một lối sống lương tâm đúng mực như đã nói. Chúa về quê hương, quê hương khước từ Chúa. Nhưng Chúa vẫn không bao giờ buông bỏ nhiệm vụ cứu chuộc trần thế. Người không bao giờ, vì sự tàn nhẫn của lòng người thế, mà chối từ thánh ý Chúa Cha.
Cũng vậy, ta không vì những đố kỵ, thói “ganh ăn tức ở” của người đời mà để cho nghị lực sống, khả năng phục vụ, lòng ham thích phụng sự Chúa, tình yêu dành cho những giá trị bền vững, sự chân thật của lòng mình dẫn đường chân lý đến lòng người… bị thui chột, mất mát, giảm sút. Ngược lại, hãy tìm ra lòng ham sống, ham hiện diện, ham phụng sự, ham hiến thân… nơi đức tin vào Thiên Chúa, và nơi niềm tin vào cuộc đời. Có như thế, ta mới thực sự đứng trên thử thách…
Xin ban cho chúng con ơn kiên nhẫn chịu đựng những khó khăn gặp phải trên bước đường sống và rao giảng Tin Mừng. Cho chúng con biết tạ ơn Chúa khi vui lúc buồn, khi thành công được người lắng nghe cũng như lúc bị từ chối xua đuổi. Amen.
Một lần nữa, chúng ta suy niệm câu chuyện đau lòng: Người đồng hương của Chúa Giêsu khước từ Chúa. Từ kinh nghiệm của Chúa Giêsu trở về quê hương giúp ta nhìn lại kinh nghiệm bản thân khi sống trong cộng đoàn giáo xứ, hay rộng lớn hơn là cộng đoàn giáo phận. Chính từ những cộng đoàn này, ta hiệp thông cùng Hội Thánh, được dạy cho biết bao yêu thương, được lớn lên và trưởng thành theo thời gian về đời sống cầu nguyện, đời sống phụng vụ và bí tích…
Nhưng cũng chính nơi giáo xứ, chính trong giáo phận, không ít lần con tim ta đau nhói, vì sự bị tấn công, bị “ném đá”, lắm khi chứa đầy nhẫn tâm của người đồng đạo, đồng lý tưởng, đồng hương của mình… Chính từ những kinh nghiệm đó mà Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta cần phải có một cái nhìn lạc quan hơn, trước hết là vững lòng tin tưởng nơi Chúa, sau đó là dám tin vào những giá trị tốt đẹp nơi cuộc đời, nơi con người:
Vẫn vững tin nơi Thiên Chúa. Đó là xác tín mạnh mẽ: Tình yêu thương xót của Thiên Chúa là sự thật bền vững, không bao giờ sai chạy, không bao giờ gia giảm. Chính lòng tin và sự xác quyết ấy cho ta ơn đứng vững; ơn hiểu thấu lòng người; ơn nhận ra sự tương đối nơi lòng đạo đức và cách thể hiện lòng đạo đức của con người.
Vẫn vững tin nơi Thiên Chúa trong những khó khăn, thậm chí những khó khăn đầy ắp, ta cũng sẽ có dịp soi lại mình, đối chiếu bản thân với hoàn cảnh, với con người, nhất là với những ai giã tâm, để ta tập sống mạnh mẽ và cương nghị, thăng hoa nội tâm của mình, biết phòng ngừa để sự xấu không len lỏi vào lòng làm hoen ố lòng mình, biết để cho thói đời không lây nhiễm làm mất đi tính thiêng thánh mà mình cần phải có khi sống giữa đời, sống giữa cộng đoàn mang danh Kitô hữu.
Tin những giá trị tốt đẹp nơi cuộc đời. Để sống, không thể không có niềm tin. Mỗi người hãy tập nhìn nhau bằng cái nhìn thông cảm, vị tha, chất chứa yêu thương và không xét đoán, lên án người xung quanh. Mỗi người hãy tự nhìn vào chính tâm hồn mình mà nhận ra những lỗi lầm, thiếu sót của mình mà chỉnh đốn, mà hoán cải, hơn là lên án, xoi mói anh chị em…
Dẫu có lúc niềm tin của ta bị tráo trở, bị lợi dụng, ta vẫn phải tìm cho ra những nét đẹp khác để mà đặt niềm tin. Có tin mới có thể sống mà không nổi loạn trước những trắng đen nghiệt ngã, những đổi thay làm đảo lộn lương tri, những lừa lọc làm tổn thương sự thật và công lý… Nhờ tin vào cuộc đời, lắm khi ta cũng sẽ nhìn ra bên trong tâm hồn của cá nhân này hay cá nhân kia, giúp ta có được lối cư xử xứng hợp. Càng thấy một bên là thói đời đen bạc bao nhiêu, ta càng nhận ra bên kia là từ tâm, lòng lành, độ lượng, khoan nhân, nghĩa tình… Cái mà ta gọi là “bên kia” ấy, là những cách thể hiện lương tâm đúng mực.
Vậy cho nên, đã biết mình là Kitô hữu, ta càng phải ra sức đào tạo cho mình một lối sống lương tâm đúng mực như đã nói. Chúa về quê hương, quê hương khước từ Chúa. Nhưng Chúa vẫn không bao giờ buông bỏ nhiệm vụ cứu chuộc trần thế. Người không bao giờ, vì sự tàn nhẫn của lòng người thế, mà chối từ thánh ý Chúa Cha.
Cũng vậy, ta không vì những đố kỵ, thói “ganh ăn tức ở” của người đời mà để cho nghị lực sống, khả năng phục vụ, lòng ham thích phụng sự Chúa, tình yêu dành cho những giá trị bền vững, sự chân thật của lòng mình dẫn đường chân lý đến lòng người… bị thui chột, mất mát, giảm sút. Ngược lại, hãy tìm ra lòng ham sống, ham hiện diện, ham phụng sự, ham hiến thân… nơi đức tin vào Thiên Chúa, và nơi niềm tin vào cuộc đời. Có như thế, ta mới thực sự đứng trên thử thách…
Xin ban cho chúng con ơn kiên nhẫn chịu đựng những khó khăn gặp phải trên bước đường sống và rao giảng Tin Mừng. Cho chúng con biết tạ ơn Chúa khi vui lúc buồn, khi thành công được người lắng nghe cũng như lúc bị từ chối xua đuổi. Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét