Ảnh hưởng của thành kiến
Một buổi chiều đẹp trời nọ, một bà đang ở trong nhà nghe tiếng ồn ào bên ngoài, nhìn qua cửa sổ, thấy một chiếc xe hàng to đậu ngay trước cửa nhà bên cạnh. Một đám thanh niên nam có nữ có đang khuân vác những chiếc đàn ghi ta điện, những cái trống to nhỏ đủ cỡ, và những loa phóng thanh thật to vào trong căn nhà đó.
Biết tằng rồi đây sẽ phải chịu đựng những tiếng ồn ào suốt đêm, sẽ không ngủ được, rồi ngày mai sẽ phải mệt nhọc cả ngày, bà ta vô cùng tức giận.
Vừa lúc ông chồng đi làm về, bà bắt đầu đổ hết cơn bực dọc lên ông. Bà phiền trách nào là phải lo dọn dẹp nhà đi nơi khác, nào là ngay bây giờ phải tìm nơi nào tạm trú qua đêm, chứ không thế nào chịu nổi những âm thanh đinh tai nhức óc.
Nhưng ông chồng tỏ vẻ bình tĩnh nói với vợ:
Sao bà lại bực tức đến thế? Tôi tưởng bà thích chứ, vì đó là những nhạc sĩ của ban nhạc lừng danh trong nước. Họ đã từng đi trình diễn khắp đó đây trên thế giới. Này bà, mình sắp sửa ngồi nghe những bản nhạc nổi tiếng mà khỏi phải trả đồng xu nào cả. Bà không thích à?
Nghe đến đó, bà vợ đổi nét mặt từ bực tức thành tươi cười. Bà liền vội điện thoại cho các bà bạn khác mời đến nhà nghe nhạc. sau đó bà pha trà và chuẩn bị vài món bánh kẹo để thoải mái thưởng thức âm nhạc suốt đêm.
Kính thưa quí vị và các bạn thân mến!
Thành kiến được tạo ra một phần có thể do quan niệm riêng tư của mình, nhưng phần lớn là do ảnh hưởng của môi trường chung quanh, nhất là do những lời dèm pha nói hành nói xấu, bày trò thêu dệt của người khác.
Trong tất cả mọi biến cố trên đời, chúng ta có thể tìm thấy được hai khía cạnh: khía cạnh bi quan và khía cạnh chủ quan.
Với tất cả mọi con người chúng ta gặp hằng ngày, chúng ta có thể nhìn họ với hai thái độ: thái độ ác cảm và thái độ thiện cảm.
Nếu bi quan và ác cảm dễ tạo bực dọc, chỉ gây đau buồn, tạo bất hạnh cho chính mình và cho người khác, thì chúng ta hãy cố gắng tìm thấy khía cạnh lạc quan của sự kiện, cố gắng nhìn rõ những điều dễ thông cảm của người khác để sống thổi mái, sống vui tươi và hạnh phúc.
Chúng ta hãy cầu xin Chúa cho chúng ta biết nhìn vào cuộc đời với đôi mắt của Chúa, với con tim của Chúa, để chúng ta biết luôn yêu mến và cầu mong những điều tốt đẹp cho mọi người, và biết nhìn khía cạnh lạc quan của mọi hoàn cảnh với hết lòng tin tưởng Chúa.
Lạy Chúa.
Sống trong cuộc đời này, người ta thường ví như sông giữa ba đào đang dập vùi con người tứ phía. Xin Chúa cho chúng con biết hướng tâm hồn về Chúa để định hướng cho mọi suy tư, mọi phán đoán của chúng con.
Xin cho chúng con biết đừng bao giờ để cho những lời người này nói xấu người khác ảnh hưởng trên chúng con. Và nhất là xin cho chúng con đừng bao giờ gieo những ác cảm, những ngờ vực vào lòng bất cứ ai đối với một người thứ ba, bằng cách nói xấu người này.
Xin cho chúng con hiểu được câu: “ngậm máu phun người trước tiên dơ miệng mình”, để chúng con biết gieo rắc bình an và hạnh phúc chung quanh chúng con, để tất cả được sống vui tươi hạnh phúc, và rồi chính chung con cũng cùng vui tươi hạnh phúc với tất cả.
Chúng con hết lòng cầu xin Chúa.
Xin Chúa nhậm lời chúng con.
Đừng xét đoán
Vừa nhận được điện thoại, nam bác sĩ vội vã tới bệnh viện. Ông khoác vội trang phục phẫu thuật và tiến ngay tới phòng mổ. Lúc đó, người cha của cậu bé sắp sửa phẫu thuật đang ngồi đợi tại cửa phòng. Vừa nhìn thấy bóng bác sĩ, người cha nói ngay : “Tại sao giờ này ông mới đến?
Ông không hay biết con trai tôi rất nguy kịch sao? Thực lòng ông có trách nhiệm nghề nghiệp không vậy?”
Bác sĩ điềm tĩnh trả lời : “Thật xin lỗi, lúc này không phải ca tôi trực nên tôi không có mặt tại bệnh viện. Thế nhưng vừa nhận được điện báo tôi đến ngay đây… Và lúc này tôi muốn tịnh tâm một chút để chuẩn bị phẫu thuật”.
Người cha giận dữ : “Tịnh tâm à?! Giả như con của ông đang nằm trong phòng cấp cứu thì ông có tịnh tâm được không? Nếu như con trai ông sắp chết, ông sẽ làm gì?”
Vị bác sĩ lại mỉm cười trả lời : “Tôi sẽ nói điều mà ông Gióp đã nói trong Kinh Thánh: ‘Thân trần truồng sinh từ bụi đất, tôi sẽ trở về bụi đất thân trần truồng. Chúa đã sinh ra, Chúa lại lấy đi, xin chúc tụng Chúa’. Những bác sĩ không có khả năng giữ lại mạng sống. Ông hãy đi và cầu nguyện cho con trai ông. Chúng ta sẽ nỗ lực hết mình và cậy trông vào ân sủng Thiên Chúa”.
“Khuyên lơn người khác khi mà bản thân mình chẳng dính dáng gì xem ra quá dễ dàng”. Người cha phàn nàn.
Cửa phòng phẫu thuật đóng lại. Vị bác sĩ miệt mài vài giờ liền trong phòng mổ. Và ông rời khỏi phòng phẫu thuật trong niềm hạnh phúc: “Cảm tạ Chúa. Con trai ông đã được cứu. Nếu muốn biết thêm chi tiết, hãy hỏi cô ý tá vừa giúp tôi”. Không chờ câu trả lời của người cha, vị bác sĩ tiến thẳng và rời khỏi bệnh viện.
Ngay khi nhìn thấy dáng dấp cô y tá xuất hiện, người cha nói ngay :
“Loại người gì mà lại cao ngạo đến như thế kia chứ! Thậm chí ông ta không thèm dành vài giây trả lời cho tôi biết hiện trạng con trai tôi”.
Cô y tá cúi xuống, tuôn trào nước mắt, trong xúc động, cô chậm rãi trả lời: “Con trai duy nhất của bác ấy mới qua đời hôm qua do một tai nạn. Hôm nay bác ấy đang lo tang sự cho cậu. Thế nhưng vừa nhận được điện báo bác ấy tới ngay để cứu con trai ông. Bây giờ thì bác ấy trở về tiếp tục lo hậu sự cho đứa con yêu quý của mình”.
Các bạn ơi! hãy khoan , đừng vội kết án ai. Vì bạn không biết được cuộc sống của họ thế nào cũng như điều gì đang diễn ra trong tâm hồn họ và những gì họ đang phải nỗ lực vượt qua.
Sưu tầm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét