Thứ Năm, 17 tháng 3, 2016

NÓI DỐI

Mahamat Gandhi là người luôn tự hào: “Tôi không bao giờ biết nói dối.” Quả thực, dù là một nhà chính trị, đối với phe nghịch, ông không hề nói dối để thủ lợi cho mình. Khi ông hứa điều gì thì kể như đã được thực hiện. Người ta kể rằng sở dĩ Gandhi có được đức tính ấy là nhờ sự dạy dỗ khéo léo của người mẹ.
Một hôm Gandhi ở trường về, vì sợ mẹ quở mắng, ông nói dối mẹ một việc nhỏ. Nhưng bà mẹ biết, nên ngày hôm đó bà nhất định bỏ cơm. Gandhi đã hết lời cầu khẩn nhưng mẹ vẫn nhất định không chịu ăn. Cuối cùng mẹ ông giải thích:
- Thà mẹ thấy con chết còn hơn là thấy con nói dối. Vì nói dối là tỏ ra con có một tâm hồn khiếp nhược. Sinh ra con như thế là một nỗi nhục cho mẹ. Mẹ không muốn sống nữa.
Gandhi liền dũng cảm đi vào nhà bếp lấy một cục than hồng để trên bàn tay và nói:
- Con thề với mẹ, suốt đời con sẽ không bao giờ nói dối nữa.
Bà mẹ mừng quá, ôm con vào lòng, vừa khóc vừa nói:
- Có như thế mẹ mới đủ can đảm để sống với con.
Từ đó, Gandhi không bao giờ thất hứa với mẹ. Ông thường kể:
- Vết sẹo trên tay tôi là hình bóng của mẹ tôi, nó không bao giờ rời khỏi tôi. Đó là vị thần phù hộ cho tôi luôn sống ngay thẳng và trọng danh dự.
***
Một điều hiển nhiên của con người từ cổ chí kim và ở đâu cũng thế là: "Tốt khoe xấu che". Trong Phúc Âm Chúa Giêsu cũng đã từng nói: "Người làm điều lành không sợ ánh sáng, chỉ có người làm điều gian tà mới sợ ánh sáng mà thôi. Vì họ sợ những cái xấu xa của họ bị phơi bày ra"
Người trọng sự thật không bao giờ sợ chi cả, chỉ những kẻ lừa đảo, gian dối mới tìm đủ mọi cách để che đậy sự dối trá quỉ quyệt của mình.
Nhưng họ có hiểu rằng, mỗi khi nói dối, cái dũng khí của con người giảm bớt đi một ít, và càng nói dối chừng nào cái dũng khí của mình càng suy nhược chừng ấy. Cho nên, những kẻ hay nói dối là những kẻ khiếp nhược, sợ tất cả mọi người, từ những người họ cho là thù đã đành mà cả đến những người họ cho là bạn nữa.
Người sống trong dối trá là người đa nghi khổ sở, luôn áy náy lo sợ và là người khốn khổ trên đời, vì mọi người đều nghi ngờ họ và họ nghi ngờ tất cả mọi người.
***
Lạy Chúa, xin cho con luôn biết tôn trọng anh em con, đừng bao giờ lừa gạt họ, đừng bao giờ nói dối để cho con được việc. Xin cho con đừng bao giờ vì lợi ích cá nhân mà coi thường anh chị em con bằng cách gian xảo trong việc con làm, trong lời con nói, nhưng biết luôn cố gắng tạo sự thành thật và tín nhiệm nhau trong đời sống hàng ngày.
Con không muốn ai lừa dối con, xin cho con đừng bao giờ lừa dối mọi người.
Lạy Chúa là Đường là Sự Thật và là Sự Sống. Xin hướng dẫn con trong chân lý và trong tình yêu thương. Xin đừng để con an giấc, mỗi khi đêm về đặt lưng xuống giường con nghĩ trong ngày con đã lừa dối anh chị em con. Amen.

BÀI HỌC HẰNG NGÀY

Một nhà giáo sư Tâm Lý Học nổi tiếng ở trường đại học Cal Tech, một hôm vào lớp không mang sách vở gì cả , chỉ trừ một tờ giấy trắng và một cây bút đen.
Sau khi thày trò đã chào hỏi nhau, ông ta lấy cây viết đen, chấm lên một chấm nhỏ ĐẬM trên tờ giấy trắng, đoạn ông ta giơ cao lên cho mọi người thấy và bắt đầu hỏi:
- Các anh chị có thấy gì đây không?
- Thưa Thầy , có thấy.
- Thấy gì ?
- Một chấm mực đen.
Vị giáo sư chậm rãi xuống giọng và giải thích:
- Thật ra mấy anh chị thấy như thế cũng không sai , nhưng không hoàn toàn đúng .
- Vì sao vậy?
- Vì tờ giấy trắng to như vậy tại sao các anh chị không thấy mà chỉ thấy một chấm đen ? Từ nay các anh chị nên đổi cách nhìn đi .
Tờ giấy trắng cũng như cái hay, cái đẹp của người khác mà chúng ta dễ quên đi , hay cố tình quên đi , trong khi chấm mực đen nhỏ có một chút xíu cũng giống như lỗi nhỏ của con người thì chúng ta dễ thấy vô cùng . Nếu chúng ta ai cũng đứng từ quan niệm chấm đen ấy để nhìn và phê phán sự việc, té ra trong tâm chúng ta toàn những vết đen thì việc nhận xét của chúng ta về một đối tượng nào đó sẽ mang đầy tính chất thành kiến, làm sao công bình được, và mong rằng bài học hôm nay sẽ giúp cho các anh chị về sau nầy trong cuộc sống hằng ngày !

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét