ĐƯỢC VÀ MẤT
“Ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy.” (Mt 16,25)
Suy niệm: Được và mất là mối trăn trở của biết bao người. Chẳng ai muốn mất mà chỉ muốn được; được rồi lại muốn được thêm. Thế mà oái oăm thay, được chẳng bao nhiêu mà mất thì trắng tay:
“Trăm năm nào có gì đâu,
Chẳng qua một nấm cỏ khâu xanh rì.”
Trong ngõ cụt chết chóc của thân phận con người đó, Chúa Giê-su cho thấy cái nghịch lý “mất-được, được-mất” lại là cánh cửa mở ra cho sự sống đời đời khi người ta dám bước theo làm môn đệ của Ngài: Ai dám liều mất mạng sống mình vì Đức Ki-tô thì sẽ được lại sự sống. Nghịch lý ấy đã được giải mã và hiện thực khi chính Ngài từ cõi chết trỗi dậy. Vì thế, những ai từ bỏ mọi sự và vác thập giá mình theo Chúa sẽ được sống với Ngài: “Nếu chúng ta cùng chết với Đức Ki-tô, chúng ta sẽ cùng sống với Ngài” (Rm 6,8).
Mời Bạn: Đâu là mục tiêu mà bạn đang theo đuổi trong đời? Thử nhìn lại, bạn đã được gì, mất gì? Mời bạn lắng nghe thánh Âu-tinh nói lên cảm nghiệm về sự trăn trở của Ngài: “Chúa đã dựng nên chúng con cho Chúa, nên lòng chúng con khắc khoải cho đến khi nghỉ yên trong Chúa.” Ước mong rằng bạn cũng có được cảm nghiệm như ngài khi bạn sẵn sàng từ bỏ mọi sự để đi theo Đức Ki-tô trên con đường Ngài đã đi.
Sống Lời Chúa: Mỗi ngày làm một hy sinh để tập từ bỏ mình và làm một việc phuc vụ để nên giống Chúa Giê-su và được Ngài làm gia nghiệp.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin cho con xác tín rằng: được lời cả thế gian mà mất phần linh hồn thì nào có lợi ích gì. Amen.
Suy niệm Tin Mừng:
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu (Mt 16, 24-28)
4 Rồi Đức Giê-su nói với các môn đệ: "Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo.25 Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy.26 Vì nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình? 27 "Vì Con Người sẽ ngự đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên thần của Người, và bấy giờ, Người sẽ thưởng phạt ai nấy xứng việc họ làm.28 Thầy bảo thật anh em: trong số người có mặt ở đây, có những kẻ sẽ không phải nếm sự chết trước khi thấy Con Người đến hiển trị."
SUY NIỆM 1
Đối diện với cái chết, ai trong chúng ta cũng đều muốn chạy trốn. Có những lúc vui đùa nhiều người cải biên lời bài hát Chúa tới gọi con về của Lan Thanh: Chúa tới gọi con về - con không về đâu Chúa! Điều đó nói lên nỗi sợ hãi về cái chết, và chỉ muốn giữ mãi sự sống. Nhưng làm sao giữ được sự sống. Bởi thân phận con người mong manh như hạt sương ban mai, một ánh nắng nhẹ soi cũng làm hạt sương tan biến. Suốt chiều dài lịch sử của con người là những mày mò làm sao để được sống mãi, sống hoài, nhưng càng tìm kiếm con người càng cảm thấy bất lực trước huyền nhiệm của sự chết. Vâng, “làm sao để giữ được sự sống?” vẫn mãi là câu hỏi ám ảnh lấy con người, cho dầu Chúa Giêsu đã chỉ cho biết “ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy”. Thế nhưng con người vẫn làm ngơ trước lời chỉ dẫn nầy.
Khi sinh ra, hai bàn tay của em bé cứ năm chặt lạ, đso không là ngẫu nhiên, nhưng đấy là dấu chỉ nói lên bản năng tự nhiên của con người, ngay từ đầu đã muốn giữ lấy cuộc sống của mình. Thế nhưng khi con ngừoi càng cố nắm lấy càng mất đi. Đức Kitô đã chỉ ra cách thế để giữ lấy đó là mở ra. Chúa mở ra đôi bàn tay và cạnh sườn trên Thánh giá, nhờ đó sự sống được trao ban. Vâng, chỉ có sự hiến dâng vì yêu con ngừoi mới có thể giữ lấy mạng sống của mình.
Vì thế, lời kêu gọi: “Ai muốn theo tôi, hãy từ bỏ chính mình vác thập giá hằng ngày mà theo Tôi”, là một lời khẳng định theo Chúa không gì hơn là làm cho sự sống được phục hồi bằng một tình yêu trao ban. Thập Giá Đức Kitô mang vác và chịu đóng đinh chính là Thâp gía Tình yêu. Một tình yêu tinh tuyền đã được gạn lọc khỏi những mặt nạ của kiêu ngạo, ích kỷ, của định kiến, cá nhân chủ nghĩa, để chúng ta biết hướng con tim đến với Thiên Chúa là Cha ; “nầy con xin đến để thực thi ý Cha “, xin đừng cứ ý con mà hãy theo ý Cha”, và hướng đến nhân lọai: hãy cầm lấy mà ăn, vì nầy là Mình Thầy, sẽ bị nộp vì các con” “hãy cầm lấy mà uống, nầy là chén máu Thầy … đổ ra vì các con”. Và chỉ có tình yêu sẵn sàng từ bỏ chính mình, vâng theo thánh ý của Thiên Chúa, dấn thân phục vụ làm chứng cho Tin Mừng vì phần rỗi của tha nhân, mới có thể mang lại cho chúng ta sự sống đích thật, một sự sống không có gì hủy hoại.
Tình yêu mời gọi chúng ta bứơc vào “con đừơng trọn lành”, chống lại những gì không phù hợp với sự thánh thiên của Thiên Chúa. Tức là hợp nhất ý chí và tư tưởng của chúng ta với Thiên Chúa. Do đó tình yêu đối với Thiên Chúa luôn đòi hỏi thi hành việc từ bỏ chính mình. Không ai có thể làm tôi hai chủ được. Đức Kitô đã khẳng định điều đó. Vì thế, để là môn đẹ Chúa Kito, trước tiên con tim chúng ta phải thuộc về Chúa, điều đó cũng có nghĩa chúng ta phải thanh luyện con tim mình để không có gì lôi cuốn chúng ta ra khỏi tình yêu của Chúa Kitô, như ý riêng, là đam mê trần thế, là ham mê tiền bạc… Chỉ có từ bỏ mới là phương thế giúp chúng ta trở thành người môn đệ chân chính của Chúa Kitô.
Lạy Chúa, là người Kitô hữu chúng con cũng là người môn đê của Chúa, thế nhưng có lẽ chúng con quên đi nhiệm vụ của người môn đê, bởi chúng con ngại từ bỏ, ngại hy sinh. Xin Chúa giúp cho tìm lại căn tinh của người môn đệ bằng cách can đảm vác Thập giá hằng ngày để bước theo chân Chúa. Amen
GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét