Trong dịp đầu năm, chúng ta thường cầu chúc cho nhau 365 ngày hạnh phúc. Trong những bức thư,
chúng ta thường nguyện ước cho nhau gặp nhiều may mắn, thế nhưng trái
chín hạnh phúc vẫn ở ngoài tầm tay của chúng ta, vì cả chúng ta lẫn
những người chung quanh không ai có đủ yêu thương và đủ quyền phép để
thực hiện những điều mong ước. Bởi đó đau khổ vẫn chồng chất trong cuộc sống, đau khổ vì nghèo đói, vì bệnh tật, vì chết chóc. Đau khổ vì thất bại, vì chia ly, vì những cám dỗ đè nặng. Và hạnh phúc mãi mãi vẫn là một khát vọng chưa một lần nguôi ngoai.
Tôi
còn nhớ trong cuốn giới luật yêu thương, Đức cha Bùi Tuần đã viết: Cuộc
đời chúng ta là một chuyến đi, đi từ khát vọng này sang khát vọng khác. Chẳng lúc nào mà chúng ta không ước mơ, nhưng cũng chẳng có sự gì làm cho chúng ta được no thỏa. Trong mọi ước muốn to nhỏ, hình như chúng ta vẫn tìm hoài một hạnh phúc vô biên. Niềm hạnh phúc vô biên ấy là gì để rồi chúng ta lên đường tìm kiếm và đầu tư cuộc đời chúng ta vào đó?
Ừ Có người cho rằng: hạnh phúc trong cuộc sống đó là sắc đẹp và vẻ quyến rũ, để rồi suốt ngày họ lo trau chuốt cho thân xác của họ. Nhưng sắc đẹp ấy tồn tại được bao lâu? Mười hay mười lăm năm là cùng, để rồi chúng ta cũng phải già nua với tuổi đời chồng chất.
Ù Có người cho rằng: Tiền bạc sẽ đem lại hạnh phúc. Nhưng thực sự có phải là như vậy hay không? Paul Getty là chủ một hãng dầu lớn nhất tại Anh Quốc. Tài sản của ông lên tới hàng tỷ mỹ kim.
Tuy nhiên cũng vì thế mà hàng ngay ông nhận được cả trăm bức thư tống
tiền và hăm dọa sẽ ám sát ông, để rồi ông đã phải sống trong cảnh cô
đơn, như chính ông đã thú nhận: Tôi chưa bao giờ được hạnh phúc. Tôi là một kẻ bất hạnh nhất.
Ù Có người cho rằng: Địa vị và danh tiếng chính là mục đích của cuộc đời. Vậy thử hỏi những người đã có một thời vàng son, nắn giữ uy quyền tuyệt đối, như các vua chúa thời xưa, vậy bây giờ họ ở đâu? Hay thân xác họ cũng đã phải trở về với bụi đất và chìm vào quên lãng, như Nguyễn Du đã từng than thở:
- Bất tri tam bách dư niên hậu.
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như.
- Biết rồi ba trăm năm sau,
Nào ai còn khóc một câu thương mình.
Ù Và sau cùng, có
người đi tìm hạnh phúc trong tình yêu, thế nhưng liệu họ có được thỏa
lòng ước mơ hay lại như kinh nghiệm đã diễn tả: Yêu nhau trong ba ngày,
ghét nhau trong ba tháng và chịu đựng nhau suốt ba mươi ba năm … Hạnh phúc của tình yêu thì chỉ thoáng qua, những đau khổ của nó lại kéo dài trong suốt cả cuộc đời.
Vậy đối với chúng ta, niềm hạnh phúc đích thực là gì? Tôi
xin thưa niềm hạnh phúc đích thực của chúng ta là chính Thiên Chúa và
được sống với Ngài mãi mãi trên quê trời, vì chỉ mình Ngài mới có đủ
tình yêu và khả năng thực hiện mọi điều chúng ta mơ ước mà thôi. Đối
với chúng ta, chỉ có một sự cần thiết, đó là tìm kiếm Chúa và cứu rồi
linh hồn, như lời Chúa đã phán: Được lời lãi cả thế gian, mà mất linh
hồn thì nào có ích lợi chi.
Bởi đó đời sống chúng ta phải là một cuộc phiêu lưu đi tìm kiếm Chúa, phải là một hànhtrình đi về với Chúa. Đã là một cuộc hành trình thì phải có một hướng đi, một con đường nhất định. Con đường ấy chính là cái đạo mà Chúa Giêsu đã truyền dạy cho chúng ta, bởi vì đạo chính là đường. Cái
đạo ấy, con đường ấy được gồm tóm trong giới luật yêu thương, và cụ thể
hơn được diễn tả qua tám mối phúc thật mà chúng ta vừa nghe.
Chúa
Giêsu đã thổi vào tâm hồn chúng ta một luồng gió mới, đã gieo vào cõi
lòng chúng ta một tinh thần mới, hoàn toàn khác biệt với tinh thần thế
gian. Phúc
thật tám mối là như bản hiến chương Nước Trời, gồm tóm những điều căn
bản và cần thiết nhất, phải được coi như là những tiêu chuẩn hướng dẫn
cho đời sống chúng ta.
Hãy
thực thi tinh thần của bài giảng trên núi về tám mối phúc thật, để
chúng ta tìm thấy cho mình niềm hạnh phúc đích thực ở đời này và nhất là
ở đời sau.
Chín lần hạnh phúc
Người ta có thể làm cho lễ Các thánh trở nên lễ của hạnh phúc hay không? Dầu sao Tin Mừng ngày hôm nay cũng nói lên điều đó! Chín lần “hạnh phúc”. Và đầu tiên là: “Các ngươi hãy vui mừng hoan hỉ, phần thưởng của các ngươi sẽ lớn lao ở trên Trời”.
Đám mây đầu tiên trên ngày lễ này đó là thì tương lai “Các ngươi sẽ là ...Các ngươi sẽ được ... Các ngươi sẽ thấy ...”. Chính với những thì tương lai kiểu này mà người ta đã giễu cợt những người bất hạnh. Người
ta dễ dàng tìm thấy trên đó những bài thuyết giáo khó chịu và những bản
văn hoang tưởng của Nã phá Luân!: Khi một người chết đói bên cạnh một
người khác no đầy, không thể nào làm cho người đó chấp nhận sự khác biệt
này nếu không có một người có uy tín nói với họ: Thiên Chúa muốn như
thế, phải có người nghèo và người giàu trên thế gian này, nhưng sau đó
và trong vĩnh cửu sự chia sẻ sẽ được thực hiện theo cách khác”.
Các
mối phúc chính là hạnh phúc trong tương lai và những sự đảo ngược đầy
ấn tượng, những người đầu tiên sẽ là những người cuối cùng. Nhưng không như Nã phá Luân nghĩ, theo nghĩa
đó đơn giản là một sự phân phối lại và chỉ có trong tương lai mà thôi.
Hạnh phúc được ban tặng ngay từ bây giờ cho tất cả mọi người dười hai
hình thức một cuộc hành trình tiến về niềm vui hoàn toàn và một cuộc
hành trình đã có hạnh phúc. Giá như mỗi năm họ làm cho lễ Các thánh trở nên một ngày suy niệm về sự hy vọng.
Chúng ta là những người của hy vọng, những người của Tin Mừng. Một ngày kia,
tại Palextin, một người đã cất tiếng nói: “Nước Trời kia rồi! Nước Trời
đây là ơn cứu độ Chúa ban cho tất cả mọi người. Từ đây bất cứ người nào
cũng có thể hướng tới hạnh phúc được mô tả nơi trang cuối cùng của
Thánh Kinh: “Tôi thấy trời mới và đất mới. Tôi nghe có tiếng nói: Kìa
nhà tạm Chúa ở giữa nhân loại. Họ sẽ là dân tộc của Ngài và Ngài sẽ là Thiên Chúa ở giữa nhân loại. Thiên Chúa sẽ lau khô mọi giọt lệ, sẽ không còn chết nữa, hết tang chế, hết kêu than, đau đớn, vì những cái trước kia qua đi rồi” (Kh 21, 1-4).
Chính điều này mà chúng ta mừng vào lễ Các thánh: tất cả chúng ta được mời gọi đi vào trong thế giới mới của sự vui mừng lớn lao. Nhưng phải nói đi nói lại rằng ngay từ bây giờ chúng ta là những người của cái tương lai này. Sự
liên tục giữa đất và trời không phải luôn luôn được nhận thức một cách
rõ ràng. Chúng ta sẽ không nhận lãnh một phần bánh Trời được đo lường và
trả giá bằng cuộc sống mà chúng ta đang sống, khó nhọc, lo âu và đau
khổ. Chúng ta sẽ mãi mãi là khả năng của niềm vui mà chúng ta tìm kiếm nơi chúng ta trên thế gian này. Chúng ta sẽ là con người của niềm vui mà chúng ta đang tạo nên. Người ta không chinh phục nước trời mà là trở thành nước trời.
Với những mối phúc. Những mối phúc này là một tinh thần và là một hình ảnh. Tinh thần của Nước trời, bầu không khí và những tập tục của Nước trời. Còn
hình ảnh là hình ảnh của vị sáng lập, vị vua mẫu mực: đó là Chúa Giêsu,
Hgaì đã là người nghèo hèn, khiêm nhu, ôn hoà, trong trắng và bị bách
hại. Khi nói “Phúc cho”, Ngài biết Ngài nói về điều gì, về sự trộn lẫn giữa hiện tại và tương lai. Điều này làm cho chúng ta hạnh phúc như Ngài đã từng hạnh phúc. Chúa Giêsu hạnh phúc vì đã là một con người. Điều kỳ lạ là người ta rất ít nói về điều này.
Chúng ta có thể ngay lập tức trở thành một “chân phước” khi chúng ta sống trong niềm hy vọng, nếu tôi dám nói như thế. Niềm
hy vọng dặc biệt này được gọi là “vì Chúa” bởi vì nó nối kết chúng ta
với Chúa trong khi đảm bảo rằng Chúa muốn cho chúng ta hoan hỉ và sẽ làm
tất cả để cho chúng ta hạnh phúc: “Thầy nói cùng các con những điều này
để các con được vui mừng và sự vui mừng đó được đầy đủ” (Ga 15,11). Cho nên trước hết các mối phúc này khẳng định với chúng ta rằng Chúa ở với chúng ta. Nhưng
chúng cũng cho chúng ta biết những sở thích của Ngài và ở đây lọt vào
một điêù phiền nhiễu: Thiên Chúa có thích sự đau khổ hay không? Tại sao Ngài ưa thích người nghèo, người khiêm hạ, người bị bách hại?
Tôi
tin rằng câu trả lơì nằm ở phía tấm lòng của những kẻ đáng thương này.
Thiên Chúa tìm kiếm những người con và đặc biệt là Ngài tìm ra họ trong
các hoàn cảnh khó khăn đó. Đây không phải là lý thuyết mà là thực tế.Khi lặp đi lặp lại chín lần “Phúc thay”, Chúa Giêsu nói đến kinh nghiệm riêng của Ngài. Rất
muốn làm vui lòng Cha Ngài, Chúa Giêsu đã kinh nghiệm rằng con người
chỉ thực sự là con của Chúa khi ở trong một tình trạng nghèo khổ đáng
thương nào đó.
Đến lượt chúng ta hãy thử kinh nghiệm về các mối phúc này. Chúng
chỉ làm cho người ta mỉm cười hoặc nghiến răng nếu nhìn từ xa. Nhưng
những người cố gắng thử nghiệm thì nhận thấy kinh nghiệm và nói lên kinh
nghiệm đó: họ cảm thấy hạnh phúc ... vì được hạnh phúc như Chúa Kitô.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét