Thứ Tư, 18 tháng 1, 2017

Nguồn cội của đời tôi

Các bạn trẻ thân mến,
Có bao giờ các bạn ngồi trên một bãi biển lúc bình minh, vọng tầm nhìn về phía xa xăm nơi đại dương rộng lớn, lắng nghe tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng gió nhẹ len mình qua kẽ lá? Rồi bất chợt, từ phía cuối chân trời, vầng thái dương từ từ hiện ra, tỏa chiếu muôn nơi ánh hào quang rạng rỡ, cả một khoảng trời mây như bừng dậy sức sống. Hay, có khi nào các bạn ngắm nhìn các vì sao lung linh nhảy múa. Hàng ngàn hàng vạn tinh tú lấp lánh trên cao như đang khiến cho bầu trời đêm thêm phần quyến rũ.
Có biết bao nhiêu kì công của Thiên Chúa đang vây quanh các bạn: ngọn núi cao sừng sững uy phong, con chim nhỏ đang líu ríu đầu cành, bao ong bướm đang chập chờn bên ngàn hoa thắm, áng mây chiều đang tạo dáng giữa thinh không… Và biết bao điều tuyệt vời khác nữa. Các nhà khoa học chưa bao giờ thôi ngạc nhiên khi chiêm ngắm những công trình kì diệu của Tạo Hóa. Từ những tinh cầu xa xôi đến những sinh vật nhỏ bé, dường như có Ai Đó đã cơ cấu và sắp đặt chúng hết sức tỉ mỉ và tài tình. Quan sát những vận hành của khí hậu thời tiết, hay tổ chức xã hội của đàn kiến li ti, biết bao nhiều người đã phải thốt lên lời thán phục một Trí Tuệ siêu phàm nào đó đã tạo nên những kì công này. Vâng, tất cả những điều tuyệt vời ấy không thể ngẫu nhiên mà có được. Chúng phải có một nguồn gốc, một nguyên do để tồn tại.
Sách Sáng Thế đã cho chúng ta biết rằng, vị Hóa Công quyền năng ấy là chính Thiên Chúa mà chúng ta tôn thờ. Chính vì yêu thương và muốn chia sẻ hạnh phúc của mình, Ba Ngôi Thiên Chúa đã quyết định tạo nên vũ trụ và thế giới bao la này, tô điểm nó với biết bao sắc màu rực rỡ, để cho con người – sản phẩm ưu tuyển nhất của Thiên Chúa – được hưởng dùng. Trong các sách Tin Mừng, Đức Giê-su đã không ngớt lời ca ngợi Thiên Chúa Cha vì biết bao điều kì diệu Cha đã làm. Chính Cha là người đã ban của ăn cho con chim sẻ nhỏ bé, đã mặc đẹp cho cánh hoa huệ ngoài đồng.  Đối với Đức Giê-su, chẳng có điều gì xuất phát từ Cha mà lại không là kiệt tác. Và Ngài mời gọi tất cả chúng ta nhớ rằng cội nguồn của mọi sự và của chúng ta là chính Thiên Chúa, và hãy luôn tín thác vào Người.
Các bạn trẻ thân mến,
Ai trong chúng ta cũng biết là mình có một cội nguồn và một cùng đích, nhưng nhiều khi chúng ta không ý thức đủ về điều đó. Chiêm ngắm những tuyệt tác của tự nhiên, chúng ta tin rằng Thiên Chúa hẳn phải là Đấng rất quyền năng, nhưng đôi lần chúng ta đã không sống được niềm tin ấy. Chúng ta không ý thức đủ về cội nguồn của mình là vì có lúc chúng ta tự hỏi không biết mình sinh ra để làm gì. Đó cũng là khi chúng ta đã muốn tự định đoạt lấy cuộc sống của mình mà không bám víu vào Chúa như cành cây cần bám vào thân cây để có thể hút lấy nhựa sống. Chúng ta không ý thức đủ về cùng đích của mình là vì lắm khi chúng ta cứ mãi chạy theo những phù hoa, danh lợi chóng qua nào đó, mà chẳng thiết tha gì đến chuyện thiết lập mối tương quan gắn bó với Cha.
Có nhiều khi, chúng ta thấy quanh mình chỉ là một bầu không gian u ám. Cuộc sống không luôn là một màu hồng thắm tươi. Ta bỗng đánh mất đi niềm tin vào một Thiên Chúa quyền năng và vẫn luôn yêu thương mình. Nếu chúng ta tin là mình từ Thiên Chúa mà đến thì hẳn chúng ta cũng sẽ tin rằng sự hiện hữu của chúng ta không bao giờ là một sự vô ích. Khi muốn chúng ta tồn tại giữa cõi đời này, Thiên Chúa đang giao cho chúng ta một sứ mạng nào đó, mà ngoài ta ra, không ai có thể làm được. Nếu chúng ta tin rằng Thiên Chúa là Đấng quyền năng thì chúng ta không bao giờ được phép thất vọng khi đã phó thác mọi sự cho bàn tay lo liệu của Ngài. Cả vụ trụ rộng lớn kia, Thiên Chúa còn có thể biến từ không ra có, huống hồ gì một con người nhỏ bé như chúng ta!
Cuộc sống này luôn rình rập chúng ta với biết bao điều bất trắc. Sẽ không bao giờ ta có thể cảm thấy an toàn tuyệt đối, dù ta có giam mình trong những nơi sang trọng và hiện đại nhất. Thân phận con người vây kín chúng ta bởi những giới hạn và lắng lo. Chẳng nơi đâu ta có thể tìm thấy cho mình một bến đỗ vững chắc, ngoài trừ chính Thiên Chúa của ta. Giê-su đã nêu gương cho chúng ta về điều này. Đứng trước cuộc Thương Khó cam go, đã có lúc Giê-su muốn thoái lui vì sợ hãi. Nhưng tín thác vào quyền năng của Cha, Giê-su đã mạnh dạn tiến bước, và Chúa Cha đã không thể Ngài thất vọng.
Thế đấy, tất cả những thụ tạo xung quanh chúng ta dường như muốn nói với chúng ta rằng chúng ta thật hạnh phúc biết bao khi được Thiên Chúa cho hiện hữu, và vẫn luôn được Ngài chăm sóc, chở che. Noi gương Giê-su, chúng ta cũng hãy biết phó thác cuộc đời mình vào bàn tay quyền năng của Thiên Chúa để có thể luôn tìm thấy ý nghĩa cho sự hiện hữu của mình, vững chân đi giữa dòng đời nghiệt ngã mà đôi môi vẫn không ngừng ngợi ca Chúa muôn loài.



Quý trọng sự sống Chúa ban

Lạy Chúa, chúng con hết lòng cảm tạ Chúa đã ban cho chúng con sự sống của Ngài. Xin giúp chúng con ý thức hơn về món quà quý giá này của Chúa, để chúng con biết tôn trọng sự sống của nhau, giúp nhau thăng tiến và để chúng con sống cuộc sống này của mình thêm ý nghĩa hơn nữa. Amen

Như chiếc bánh bẻ ra

 Khi nghe đến hai chữ “hy sinh”, ta thường có những cung bậc cảm xúc khác nhau. Nhưng cứ sự thường, ta luôn cảm thấy sợ. Hy sinh cũng đồng nghĩa với việc ta phải từ bỏ đi những gì mình yêu mến, những gì gắn chặt với ta. Cứ mỗi lần hy sinh, ta đều cảm thấy đau. Hy sinh càng nhiều, nỗi bức bối trong người ta càng lớn.
Sở dĩ ta sợ hy sinh là vì nó đi ngược lại với bản tính tự nhiên của ta. Ai trong chúng ta cũng muốn vun vén, muốn tích trữ, muốn làm giàu chính mình. Ta luôn cảm thấy vui khi thấy mình càng ngày càng có nhiều. Ta đánh giá mức độ thành đạt và hạnh phúc của mình nơi những gì ta sở hữu. Khi đã nắm giữ rồi, ta chẳng muốn dứt bỏ, không hề thích cho đi. Ta chỉ ao ước có nhiều thêm, chứ không nghĩ đến chuyện có ngày nó giảm bớt. Ta lo lắng tìm cách bảo toàn nó, rồi lại phải suy nghĩ để có thể có nhiều hơn. Không bồi đắp thêm thì thôi, chứ chả có ai dại dột cho đi những gì mình có, thậm chí là hy sinh chính bản thân mình.
Chỉ có kẻ điên mới hy sinh một cách vô ích, hy sinh mà chẳng để làm gì. Ta sẽ chẳng bao giờ dám hy sinh, khi ta không có động lực để làm điều đó. Và động lực duy nhất đẩy ta đến chỗ dám hy sinh tất cả mà không có chút tiếc nuối hay hối hận là chính tình yêu. Khi yêu ai, ta dám đánh đổi tất cả, dám từ bỏ tất cả, dám chịu thiệt thòi… vì người ta yêu mến. Cứ mỗi lần hy sinh, ta lại thấy mình như chẳng mất mát gì, nhưng còn được lớn lên, được thêm phong phú. Mức độ hy sinh sẽ đánh giá mức độ tình yêu ta dành cho một người. Sẽ chẳng có tình yêu nào mà lại không hàm chứa trong đó sự hy sinh. Cũng sẽ chẳng có một sự hy sinh đúng nghĩa nào mà lại không vì một tình yêu cao cả nào đấy. Sự hy sinh trở nên đẹp nhờ những tình cảm rất ngọt ngào bên trong. Chính vì thế, nó mới trở nên giá trị và khiến lòng người thổn thức, lâng lâng vô cùng.
Thực vậy, có rất nhiều sự hy sinh trong cuộc sống khiến ta luôn thấy hạnh phúc khi nghĩ về. Hình ảnh người bố vất vả một đời chắt chiu, không dám ăn, không dám mặc, dành dụm phần tốt nhất cho con cái; hình ảnh người mẹ quần quật suốt ngày, từ chuyện bếp núc đến chuyện giặt giũ, và muôn vàn việc nhỏ không tên để gia đình được vui vầy êm ấm; hình ảnh người yêu lặn lội đường xa, không ngại mưa gió, đến nhà mình vào lúc đêm khuya, chỉ để tặng mình một cánh hoa vào ngày sinh nhật vừa tới. Và muôn vàn những hình ảnh đẹp khác nữa…
Chiếc bánh mì chỉ có thể trở nên là nó cách trọn vẹn khi nó chịu chấp nhận bẻ ra, làm lương thực cho người khác. Một chiếc bánh mì mà không ai thèm động đến, không ai muốn ăn, là một chiếc bánh mì vô dụng. Nó sẽ chẳng được gọi là “lương thực” nữa. Một ngọn nến chỉ có thể là ngọn nến thực sự khi nó mỗi ngày tiêu hao đi, để thắp lên ngọn lửa nhỏ, mang áng sáng đến cho người khác. Nếu không, nó chỉ nằm một xó, cho bụi đất bám vào, rồi rốt cuộc bị quên lãng theo thời gian. Hy sinh sẽ trở nên vô nghĩa khi nó chỉ đơn thuần là mất mát. Nhưng nó sẽ trở nên vô cùng ý nghĩa, khi nó được gói gọn bằng một tình yêu. Hy sinh là chết đi nhưng là chết đi để cho một sự sống mới thành hình. Thiên Chúa đã đặt một huyền nhiệm vào trong sự hy sinh của con người, khi sự hy sinh ấy đến từ động lực tình yêu. Càng cho đi, người ta càng thấy mình thụ hưởng. Càng chịu mất mát, ta càng thấy mình lãnh nhận thật nhiều. Càng chết đi, người ta càng thấy mình sống sung mãn hơn.
Đến đây, ta có thể hiểu được lý do tại sao Đức Giêsu cứ luôn mời gọi chúng ta phải vác thập giá hằng ngày, phải hy sinh hàng ngày. Nếu ta không trút bỏ đi cái cũ, ta sẽ chẳng bao giờ có được cái mới. Nếu ta cứ luôn cố gắng tích lũy cho mình, ta chỉ có thể làm cuộc đời mình nặng thêm. Thực ra, Đức Giêsu không bảo ta phải đành tâm gạt bỏ những gì ta nắm giữ. Ngài chỉ đơn thuần mời gọi ta hãy yêu bằng một tình yêu thật to lớn. Sự hy sinh chỉ là một hậu quả tất yếu của tình yêu. Khi đã yêu rồi, ta tự khắc nhận thấy mình phải hy sinh, ta vui khi mình hy sinh, ta không thấy khổ khi hy sinh, ta nhận thấy mình chỉ là mình khi mình hy sinh. Đó là tất cả những gì Giêsu đã làm khi Ngài chấp nhận xuống thế làm người, rồi chịu chết khổ nhục trên cây thập giá. Giả như còn có thể làm điều gì hơn thế, hẳn là Giêsu cũng sẽ chẳng từ nan, bởi vì Ngài luôn yêu, và chẳng có gì là quá khó đối với một con người đang hừng hực lửa yêu trong lòng như thế.
Chúng ta hãy dành ít phút cầu nguyện cùng Chúa, xin Người ban cho chúng ta có một con tim thật rộng lớn, để ta có thể yêu, có thể hy sinh mà không buồn phiền hay tính toán. Xin cho ta và mọi người lớn lên không ngừng nhờ những hy sinh trong tình yêu mến mỗi ngày của ta. Amen.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét