Có người sẽ ngạc nhiên khi biết rằng nước mắt là một liệu pháp tốt cho sức khỏe và tâm lý con người. Trang New York Times đã trưng ra nhiều lợi ích của nước mắt.[1] Nó có lợi cho đôi mắt và đặc biệt cho việc chẩn đoán bệnh. Một bác sĩ sau khi nghiên cứu còn cho rằng việc cố nén nước mắt ở đàn ông là lý do khiến họ gặp nhiều chứng bệnh liên quan đến căng thẳng tâm lý hơn nữ giới. Thật vậy, một nghiên cứu mới cho biết leucine-enkephalin và prolactin trong nước mắt giúp giảm căng thẳng và làm dịu nỗi đau. Có nước mắt là để khóc, đó là quy luật của tự nhiên.
Có nhiều nguyên nhân khiến ta khóc, nhưng dù nguyên nhân nào đi nữa, những giọt nước mắt chân thành luôn là dấu chứng của lòng trắc ẩn. Khóc vì vui sướng trước sự thành đạt của con cái, bạn bè; khóc vì cảm động trước những nghĩa cử cao đẹp, những giọt nước mắt sẻ chia ấy đã góp phần làm hạnh phúc được nhân đôi. Tuy nhiên, trước khổ đau của anh chị em đồng loại trong cảnh bắt bớ bạo tàn và tị nạn chiến tranh, nhìn thấy ruộng đồng nứt toác và nước lũ ngập nhà, chứng kiến rừng chết và biển chết, con tim mỗi người có thổn thức và trào tràn cảm thương qua những giọt nước mắt hay chăng? Chắc hẳn lòng cảm thương ấy không cần phải tỏ cho ai khác thấy. Quan trọng hơn, đời ta là cuộc hiện diện với người. Và cuộc hiện diện ấy chỉ tròn đầy khi mỗi người biết liên đới với nhau, trong hạnh phúc cũng như khổ đau, chí ít bằng những giọt nước mắt.
Và rồi một lúc nào đó tôi chợt khóc cho riêng mình. Một cuộc tình vỡ, một người thân ra đi, thất bại đường học hành sự nghiệp, ốm đau bệnh tật, hay có khi chỉ vì nỗi cô đơn mơ hồ khi thấy mình lạc lõng giữa biển đời vần vũ; ngại ngần chi mà không khóc? Nước mắt khi ấy là lời thừa nhận “tôi bất lực trước cuộc đời!” Khóc vì thấy mình quá nhỏ bé và giới hạn, khóc vì nhận ra tôi không hề là chủ nhân của đời tôi. Đó là khi tôi cần khiêm nhường cúi xuống để ngả tay xin lòng thương xót. Tôi hãy cho người khác cơ hội để được hiện diện với tôi trong những biến cố vui buồn. Nước mắt khi ấy đồng thời là lời khẩn thiết “tôi cần bạn!”, cần chị, cần anh. Và sâu xa hơn cả, tôi cần Thiên Chúa, vì chính Ngài mới là ông chủ của hoàn vũ và của đời tôi.
Khóc ư? Đừng hòng! Đó chỉ là yếu đuối, là chuyện đàn bà trẻ con. Nếu lời ấy đúng, thử hỏi tại sao Thượng Đế lại để tuyến lệ tồn tại trên thân thể người nam nhi? Khóc và nước mắt có thể nói là quà tặng của Đấng Tạo Hóa. Và nữa, yếu đuối không hệ tại ở hành vi. Yếu đuối thuộc về cảm thức, thái độ, và quan trọng hơn cả là chọn lựa sống; trong khi khóc chỉ là hành vi bên ngoài của một nội tâm trắc ẩn và khiêm nhường.
Thế nên, xin đừng ngần ngại khóc khi bạn được thôi thúc hãy làm như vậy. Khóc, đơn giản vì chúng ta là người. Biết đâu khi khóc, bạn và tôi trở nên người hơn chăng?
Jos. Nguyễn Minh Vương, S.J.
[1] http://www.nytimes.com/1984/02/22/garden/personal-health-002144.htm
Đánh giá vội vàng
Một bác sĩ vào bệnh viện vội vàng sau khi nhận được gọi cho một cuộc
phẫu thuật khẩn cấp. Ông nhanh chóng thay trang phục và đi thẳng vào
phòng phẫu thuật. Ông đã gặp cha của cậu bé sẽ được phẫu thuật đang đứng
đợi. Khi nhìn thấy ông, cha cậu bé hét lên:
“Tại sao ông lại đi
lâu vậy? Ông có biết rằng cuộc sống của con trai tôi đang gặp nguy hiểm
không? Ông không có bất kỳ ý thức trách nhiệm nào à?”Bác sĩ mỉm cười và nói:
“Tôi xin lỗi, tôi không ở trong bệnh viện và tôi đã đi nhanh nhất có thể sau khi nhận được cuộc gọi. Và bây giờ, tôi muốn anh bình tĩnh lại để tôi có thể làm công việc của tôi …”
“Bình tĩnh thế nào được nếu là con trai của ông đang nằm trong căn phòng này, ông sẽ bình tĩnh được không? Nếu con trai của ông sắp chết ông có bình tĩnh nổi không?” – Cha cậu bé nói một cách giận dữ.
Bác sĩ mỉm cười một lần nữa và trả lời:
“Tôi sẽ nói lại những gì trong Sách Thánh viết “Chúng ta đến từ cát bụi và sẽ trở về cát bụi, may mắn là tên của Thiên Chúa” Các bác sĩ không thể kéo dài cuộc sống. Hãy đi và cầu nguyện cho con trai của anh, chúng tôi sẽ làm những gì tốt nhất nhờ ân điển của Đức Chúa Trời ”
“Đưa ra lời khuyên khi ông không quan tâm luôn dễ dàng như vậy” – Cha cậu bé nghĩ thầm .
Ca phẫu thuật mất khoảng vàng tiếng đồng hồ, sau đó các bác sĩ bước ra khỏi phòng phẫu thuật với những nụ cười rạng rỡ.
“Cám ơn Chúa, con trai của anh được được cứu!”
Không chờ đợi câu trả lời của người cha, vị bác sĩ đã chạy như bay ra thang máy và không quên nói vọng lại “Nếu anh có bất kỳ câu hỏi nào, hãy hỏi các y tá!”
“Tại sao ông ta lại ngạo mạn thế chứ? Ông ta không thể chờ đợi một vài phút để tôi hỏi về tình trạng của con trai tôi sao?” – Cha cậu bé nói hằn học khi nhìn các y bác sĩ còn lại.
Y tá trả lời, nước mắt rớt xuống khuôn mặt của cô:
“Con trai ông ấy qua đời hôm qua trong một tai nạn giao thông, ông ấy đang bận mai táng cho con trai khi chúng tôi gọi ông tới bệnh viện phẫu thuật cho con trai anh. Ông ấy đã cứu được cuộc sống của con trai anh và bây giờ ông ấy lại chạy đi để hoàn thành nốt việc chôn cất con trai mình.”
“ĐẠO ĐỨC RẤT KHÓ ĐỂ ĐÁNH GIÁ BẤT CỨ AI … bởi vì bạn không bao giờ biết cuộc sống của họ như thế nào và những gì họ đang trải qua”
-st-
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét