Tin Mừng Chúa Giê-su Kitô theo Thánh Matthêu (Mt 20: 17-28)
17 Lúc sắp lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đưa Nhóm Mười Hai đi riêng với mình, và dọc đường, Người nói với các ông:18 "Này chúng ta lên Giê-ru-sa-lem, và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và kinh sư. Họ sẽ kết án xử tử Người,19 sẽ nộp Người cho dân ngoại nhạo báng, đánh đòn và đóng đinh vào thập giá và, ngày thứ ba, Người sẽ trỗi dậy."20 Bấy giờ bà mẹ của các con ông Dê-bê-đê đến gặp Đức Giê-su, có các con bà đi theo; bà bái lạy và kêu xin Người một điều.21
Người hỏi bà: "Bà muốn gì? " Bà thưa: "Xin Thầy truyền cho hai con tôi
đây, một người ngồi bên hữu, một người bên tả Thầy trong Nước Thầy."22
Đức Giê-su bảo: "Các người không biết các người xin gì! Các người có
uống nổi chén Thầy sắp uống không? " Họ đáp: "Thưa uống nổi."23
Đức Giê-su bảo: "Chén của Thầy, các người sẽ uống; còn việc ngồi bên
hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Cha Thầy đã
chuẩn bị cho ai, thì kẻ ấy mới được."24 Nghe vậy, mười môn đệ kia tức tối với hai anh em đó.25
Nhưng Đức Giê-su gọi các ông lại và nói: "Anh em biết: thủ lãnh các dân
thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai
quản dân.26 Giữa anh em thì không được như vậy: Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em.27 Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em.28
Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để
phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người."
SUY NIỆM 1
Qua đoạn Tin Mừng này, chúng ta có thể thấy những phản ứng ngược chiều
của các tông đồ trước biến cố thập giá của Chúa Giêsu. Có tông đồ thì
xin được ngồi bên hữu hay bên tả của Chúa, nhưng lại có những tông đồ
thì ghen tị bất bình, vì cũng muốn có được phần vinh quang và quyền hành
khi theo Chúa. Trong khi đó, biến cố thập giá mà Chúa Giêsu đã muốn cho
các môn đệ của mình thấy đó là: Người bị các thượng tế và luật sỹ
bắt, họ sẽ xử tử Người. Rồi họ sẽ phó mặt Người cho dân ngoại chế nhạo,
đánh đập, đóng đinh, giết chết; và rồi Người sẽ sống lại. Thế nhưng, các tông đồ không hiểu, họ chỉ tranh dành và ganh tị với nhau.
Khi nghe đoạn Tin Mừng này, rất có thể chúng ta dừng lại dòng suy nghĩ
sự việc chỉ xảy ra nơi các tông đồ mà thôi. Tuy nhiên, khi nhìn vào cuộc
sống của người Kitô hữu, thì những phản ứng của các tông đồ dường như
đang ẩn hiện cách nào đó không ít trong chúng ta.
Có những người muốn chọn con đường theo Chúa, nhưng với điều kiện là
không có thập giá; rồi cũng có những người lại chọn lấy thập giá mà
không có Chúa Giêsu Kitô. Thế nhưng, sự đau khổ mà không có Chúa Kitô là
sự đau khổ không có ý nghĩa cứu độ, đó chỉ là một sự đau khổ đè bẹp con
người, giết chết con người.
Người môn đệ đích thực của Chúa Giêsu thì không thể và cũng không nên
tách rời thập giá ra khỏi Chúa Giêsu. Bởi vì, những đau khổ và những hy
sinh chỉ thật sự có ý nghĩa khi được liên kết với Chúa Giêsu.
Trong quyển sách “Đường hy vọng”, Đức Cố Hồng y FX. Nguyễn Văn Thuận có viết: “Ai cũng kính trọng những người được in năm dấu thánh, nhưng ai cũng sợ Chúa in năm dấu thánh trên mình bằng hy sinh”.
Có thể nói, hy sinh là từ bỏ chính mình mà vác thập giá theo Chúa. Đó
là điều kiện tiên quyết để đi theo Chúa. Sự hy sinh trong đời sống
thường ngày được thể hiện, khi mà chúng ta có thể tươi cười với người
nói móc họng, có thể im lặng trước một lời vu cáo bất công, làm hòa với
kẻ bất hòa; hay có thể không nói một lời khó nghe, không trả đũa.
Có thể nói, mỗi giờ phút trong ngày sống đều là dịp để cho chúng ta hy
sinh. Vì khi hy sinh là chính lúc chúng ta đáp lại lời chấp vấn của
Chúa: con có uống nổi chén đắng của thầy không?
Ước gì mỗi người trong chúng ta luôn thưa với Chúa rằng: con tình
nguyện uống chén đắng đến giọt cuối cùng và là chén đắng của Chúa, bởi
vì Chúa đã uống trước con. Amen.
GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
PHỤC VỤ
“Ai muốn làm lớn giữa các con, thì phải là đầy tớ các con...
Cũng vậy, Con Người đến không phải để được kẻ hầu người hạ, nhưng là để
hầu hạ và hiến dâng mạng sống làm giá cứu chuộc muôn người.” (Mt
20,26.28)
Suy niệm: Khởi đầu các văn kiện các
Đức Giáo Hoàng thường xưng mình là “Tôi Tớ của các Tôi Tớ”. Điều đó hẳn
muốn nói lên, trong cương vị Giáo Hoàng, ngài là tôi tớ phục vụ mọi tôi
tớ là chúng ta. Đúng vậy, được cắt đặt ở địa vị nào trong giáo hội hay
xã hội cũng nhằm để phục vụ cộng đoàn. Sự kiện hai môn đệ Chúa là Gio-an
và Gia-cô-bê xin chỗ cao nhất trong triều đại của Chúa là dịp để Chúa
nói về cuộc khổ nạn của Ngài và khẳng định nẻo đường mà các môn đệ Ngài
phải theo để xứng danh là môn đệ Chúa. Chức vụ và địa vị là gánh nặng,
là thập giá nhưng là niềm vui và hạnh phúc khi chu toàn vì nên giống
Chúa Giê-su phục vụ người khác. Nếu không chu toàn trách vụ thì làm sao
gọi là uống chén đắng, làm sao gọi là phục vụ, làm sao để người khác nhờ
ta mà tốt hơn, được cứu chuộc?
Mời Bạn: Dù
bạn là ai, làm nghề nghiệp gì, giữ chức vụ nào, là tu sĩ hay giáo dân,
là cha là mẹ hay là con cái… tất cả đều được mời gọi sống xứng đáng
trong bậc sống : chu toàn trách nhiệm, sống gương mẫu…
Sống Lời Chúa:
Không đứng núi này trông núi nọ, nhưng làm tốt công việc trong chức
phận mình là nên giống Đức Ki-tô, là trở nên người phục vụ. Tránh lối
sống vụ lợi, hưởng thụ, thiếu tinh thần trách nhiệm, thiếu nỗ lực trong
công việc bổn phận của mình.
Cầu nguyện: Lạy
Chúa, xin cho con biết phục vụ là hy sinh, phục vụ là quên mình, phục vụ
không cần đền đáp… phục vụ vì Chúa Ki-tô để nên giống Ngài.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét