Bài Phúc âm hôm nay, thánh Marcô cũng tường thuật lại một cử chỉ đẹp mà Chúa Giêsu đã dành cho người bệnh phong hủi nan y. Ngài đưa tay chạm vào thân thể lở loét của anh. Một thân thể hôi hám và dơ bẩn mà người đời đã xa tránh. Hành động này không chỉ nhằm mục đích chữa bệnh cho anh mà còn xoa dịu nỗi đau trong lòng của anh. Anh bị người đời khinh chê. Anh bị xã hội loại trừ. Người đời xếp anh vào hàng tội nhân bị Thiên Chúa giáng hoạ. Khi chạm đến thân thể anh, Chúa Giêsu cũng chạm đến tâm hồn anh. Anh được chữa lành cả hồn lẫn xác. Thân xác anh khoẻ mạnh. Danh dự của anh cũng được phục hồi. Tâm hồn anh cũng bình an và tươi vui. Từ nay anh không bị người đời xa lánh, khinh chê. Từ nay anh không còn tủi hổ vì phận số bất hạnh của mình. Qua Chúa Giêsu, anh được cộng đồng đón nhận. Nhờ Chúa Giêsu, anh được xã hội nhìn nhận. Xã hội không còn lý do để khinh chê hay loại bỏ anh ra bên lề xã hội. Giờ đây anh có thể sống tươi vui như bao con người khác trong xã hội. Anh không còn mặc cảm về bệnh tật. Anh không còn mặc cảm bị khinh chê. Anh được quyền sống như bao con người khác, được tôn trọng và yêu thương.
Có ai đó đã từng nói rằng: “một lời nói hay không bằng một cử chỉ đẹp”. Cuộc sống sẽ hạnh phúc hơn khi mỗi người biết làm đẹp lòng nhau. Cuộc sống sẽ bớt đi những tủi hờn, những cô đơn và thất vọng nếu chúng ta biết sống đẹp với nhau. Đừng chơi xấu, đừng loại trừ nhau, nhưng hãy đón nhận nhau. Cuộc sống sẽ vơi đi những nỗi sầu khổ đắng cay nếu mỗi người chúng ta biết đối xử đẹp với nhau.
Thế nhưng, giữa cuộc đời hôm nay vẫn còn đó những lối sống tiểu nhân tầm thường, nên vẫn còn đó những oan ức, những giọt nước mắt đắng cay vì tình người phụ bạc, vì tình đời thay trắng đổi đen. Cuộc sống hôm nay vẫn còn đó những lối sống kém văn hoá, những cư xử thấp hèn nên vẫn còn đó những ứng xử thô lỗ, cộc cằn, những hành vi phi nhân và bất nghĩa.

Chúa Giêsu năm xưa đã đưa tay chạm đến người bệnh để chữa lành cho anh. Ngài có thể phán một lời thì con người anh có thể lành lặn. Thế nhưng, Chúa đã sử dụng đôi tay để trao ban tình yêu và sự quan tâm trìu mến dành cho anh. Phải chăng, Ngài cũng muốn chúng ta hãy tiếp tục trao ban cho nhau những nghĩa cử yêu thương nồng ấm tình người? Ước gì từng người chúng ta hãy biết dâng tặng cho nhau những nghĩa cử yêu thương, những lời nói dịu dàng, những hành vi bác ái và vị tha. Ước gì lối sống đẹp của chúng ta sẽ là dấu chỉ chứng nhân tin mừng cho thế giới hôm nay. Amen.
(Trích trong ‘Cùng Nhau Suy Niệm’ – Lm. Giuse Tạ Duy Tuyền)
HAI TỜ HÓA ĐƠN
- Chúng ta kể công tính toán với Chúa vì một chút việc lành mà nhờ ơn Chúa chúng ta đã thực hiện được, trong khi đó lại bỏ quên biết bao nhiêu hồng ân mà Ngài vẫn thường ban xuống cho chúng ta từng giây từng phút ...
Một buổi chiều nọ, trong khi bà mẹ đang chuẩn bị bữa cơm chiều thì cậu con út từ trường về trao cho mẹ một tờ giấy, bài thực tập kế toán của cậu ở trường. Bà mẹ lau tay và chậm rãi đọc những gì cậu bé đã viết trên tờ giấy. Bà mẹ đọc thấy gì?
Cậu bé ghi trên tờ giấy những việc nhỏ bé cậu đã làm suốt ngày với số tiền lương y như các dịch vụ những người lớn thường làm. Cậu bé ghi lại cách rất tỉ mỉ:
(1)
- - cắt cỏ trong sân vườn trước nhà buổi chiều thứ bảy . . . . 5 đồng
- - quét dọn phòng riêng . . . . 1 đồng
- - ra phố mua đồ cho mẹ . . . . 0.50 xu
- - giữ em cho mẹ đi chợ . . . . 0.50 xu
- - đi đổ rác cuối ngày trong tuần . . . . 1 đồng
- - được giấy học bạ với điểm cao . . . . 5 đồng
- Tổng cộng . . . . 12 đồng
Ðọc xong tờ giấy báo trình các dịch vụ, bà mẹ nhìn con út đang đợi như để được lãnh tiền lương, nhưng bà mẹ không nói một lời, bà bước tới lấy cái bút, ngồi xuống lật tờ giấy của cậu bé và lặng lẽ viết:
(2)
- - suốt chín tháng trời mẹ cưu mang con trong lòng: . . . . miễn phí
- - những lần thức trắng đêm cầu nguyện bên giường khi con đau ốm: . . . . miễn phí
- - bao nhiêu mồ hôi nước mắt vất vả nuôi con ăn học cho tới ngày hôm nay: . . . . miễn phí
- - biết bao khổ đau trong quá khứ và còn phải lo cho tương lai của con: . . . . miễn phí
- Tổng cộng là tất cả tình thương mẹ vẫn ôm ấp cho con luôn mãi: . . . . miễn phí
Viết xong bà mẹ trao lại mảnh giấy cho con. Cậu bé đọc đi đọc lại từng hàng chữ rồi ngước mắt nhìn lên mẹ, và hai hàng nước mắt bắt đầu chảy dài trên gò má cậu bé, cậu bé cảm động nói với giọng cương quyết:
- Mẹ ơi! con xin lỗi mẹ, con thương mẹ lắm.
Rồi cầm lấy bút của mẹ trên tay. Cậu bé viết tiếp ngay dưới hàng chữ của mẹ với những chữ thật lớn: con sẽ báo đền công ơn mẹ đến cùng.
*
* *
Quí vị và các bạn thân mến,
Hai tờ hóa đơn, hai cái nhìn, hai cách nhận và cách cho. Người làm ơn không tính toán hơn thiệt, kẻ thụ ơn lại kể lể đòi được trả công. Câu ca dao Việt Nam: "Công cha như núi Thái Sơn, Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra" cũng nói lên cách sâu xa công ơn trời bể của cha mẹ làm sao con cái có thể đền đáp hết được nếu không phải là qua cách sống xứng với địa vị con người để khỏi phụ bạc công ơn của cha mẹ. Thế nhưng, cử chỉ của cậu bé trên đây cũng phản ảnh phần nào thái độ nội tâm của mỗi người chúng ta đối với Thiên Chúa là cha trong cách sống và nhất là trong lời cầu nguyện. Chúng ta kể công tính toán với Chúa vì một chút việc lành mà nhờ ơn Chúa chúng ta đã thực hiện được, trong khi đó lại bỏ quên biết bao nhiêu hồng ân mà Ngài vẫn thường ban xuống cho chúng ta từng giây từng phút. Chúng ta cầu nguyện chỉ mong được ơn này ơn kia hơn là cảm tạ ngợi khen Chúa vì tình yêu vô biên của Chúa, chúng ta cầu nguyện chỉ mong được ơn này ơn kia hơn là cảm tạ ngợi khen Chúa vì tình yêu vô biên của Chúa, chúng ta toan tính những điều mình thấy trước mặt, nhưng Thiên Chúa nhìn xa thấy rộng và chính vì thương yêu chúng ta thật tình nên nhiều lúc không ban ơn như lòng chúng ta mong muốn, nhưng lại muốn dành để cho chúng ta những điều tốt đẹp hơn mà chúng ta không thể hiểu được, cũng không thể nhìn thấy được với cái nhìn hạn hẹp của con người.
Lạy Chúa, con sẽ lấy gì để cảm tạ hồng ân bao la và tình thương vô biên của Chúa đối với con. Tất cả đời sống là kỳ công nhiệm mầu của Chúa và tình yêu của Chúa là một sự mới lạ không ngừng, bắt đầu từ cái nhìn trong sáng của đứa trẻ sơ sinh, đến sự phát triển điều hòa của từng tế bào và mỗi cơ phận trong thân thể của con.
Con cám ơn Chúa vì món quà của trí thông minh, sự cởi mở của tâm hồn, sự sâu đậm của tâm tình, sự bén nhạy và những sự thúc đẩy bên trong của tâm hồn.
Cám ơn Chúa vì khả năng hoạt động và còn biết bao nhiêu sự tín nhiệm khác gói ghém trong đời sống mỗi người.
Xin Chúa đừng để con dửng dưng khinh thường hồng ân của Chúa. Nhưng xin giúp con luôn biết chuyên cần phát triển những món quà Chúa ban để thực sự nói lên tấm lòng biết ơn và ước muốn đền đáp tình thương của Chúa. Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét