Thứ Ba, 13 tháng 2, 2018

Kiên nhẫn không có nghĩa là lùi bước, nhưng là đối thoại với những giới hạn

Chúng ta xin Chúa ban cho ơn kiên nhẫn, nhất là cho những ai đang chịu khó khăn thử thách trên bước đường đời, với những gánh nặng chồng chất trên vai. Đức Thánh Cha chia sẻ như thế trong thánh lễ sáng nay tại nhà nguyện Marta.
Kiên nhẫn không phải là lùi bước, cũng không phải là thất bại
Thánh Giacobe Tông đồ nói rằng: đức tin của chúng ta khi được thử thách, sẽ rèn luyện đức kiên nhẫn. Nhưng làm thế nào để kiên nhẫn trong cuộc sống với biết bao thử thách? Chắc chắn là không dễ hiểu chút nào. Thái độ dễ nhất khi đối diện với thử thách chính là bỏ cuộc, là dừng lại. Nhưng không, kiên nhẫn là nhân đức của những người đang tiếp tục hành trình, của những người không dừng lại, không khép kín.
Khi tiến bước trên hành trình, con đường không phải lúc nào cũng thuận tiện. Đối với tôi, đức kiên nhẫn dạy tôi rất nhiều trong bước đường đời. Nào là sự kiên nhẫn của cha mẹ khi con cái ốm đau bệnh tật, khi sinh ra những người con ốm đau. Các bậc cha mẹ ấy đã thốt lên: Tạ ơn Chúa vì đứa con của chúng con vẫn còn sống! Và như thế, người cha người mẹ ấy nuôi dưỡng bảo bọc đứa con với tình yêu mến, cho đến tận cùng. Không hề dễ dàng chút nào khi cưu mang người con khuyết tật, người con đau ốm từ năm này qua năm khác. Thế nhưng, niềm vui có một người con, đã mang lại cho người cha người mẹ sức mạnh để dưỡng nuôi con cái. Và kiên nhẫn là như thế, là không bỏ cuộc. Kiên nhẫn là nhân đức của những người không ngừng tiến bước.
Thiếu kiên nhẫn là do không biết đón nhận giới hạn bản thân
Kiên nhẫn có nghĩa là gì? Kiên nhẫn có nghĩa là mang lấy trách nhiệm, không có nghĩa là gạt đi những khổ đau, nhưng có nghĩa là mang lấy những cơ cực ấy cùng với niềm vui như Thánh Giacobe nói.
Kiên nhẫn có nghĩa là mang lấy trách nhiệm, không có nghĩa là đẩy trách nhiệm cho người khác, không có nghĩa là đổ lỗi cho người khác. Không, không phải thế. Kiên nhẫn là mang lấy trách nhiệm. Đây là khó khăn của tôi. Đây là vấn đề của tôi. Chúng có làm cho tôi đau khổ không? Có chứ, chắc chắn là có! Nhưng tôi sẵn sàng lãnh lấy điều ấy. Kiên nhẫn cũng có nghĩa là khôn ngoan đối thoại với chính những giới hạn của bản thân. Có rất nhiều giới hạn trong cuộc sống, nhưng người thiếu kiên nhẫn thì không muốn chấp nhận những điều ấy. Họ muốn gạt chúng sang một bên, vì họ không biết cách đối thoại với những giới hạn. Có người thì tưởng tượng về sự toàn năng hoặc về sự lười biếng…
Sự kiên nhẫn của Thiên Chúa có nghĩa là đồng hành và đợi chờ
Sự kiên nhẫn mà thánh Giacobe nói, không phải chỉ là lời khuyên dành cho các Kitô hữu. Vì nếu chúng ta nhìn vào lịch sử cứu độ, chúng ta sẽ thấy sự kiên nhẫn của Thiên Chúa, Cha chúng ta. Ngài đã phải kiên nhẫn đến mức nào, mỗi khi dân chúng đi thờ thần tượng này nọ hoặc mỗi khi lòng tin của dân chúng ngả nghiêng. Sự kiên nhẫn của Thiên Chúa Cha dành cho từng người chúng ta, đồng hành với chúng ta, đợi chờ chúng ta. Thiên Chúa cũng mời gọi Con Một của Ngài đi vào sự kiên nhẫn, để có thể thực thi sứ mạng, để có thể tự hiến chính Mình trong cuộc Thương Khó.
Giờ đây chúng ta nghĩ tới các anh chị em Kitô hữu đang bị bách hại tại Trung Đông. Họ phải sống sự kiên nhẫn giống như Chúa đã sống. Với ý chỉ ấy, hôm nay chúng ta có thể cầu nguyện rằng: Lạy Chúa, xin ban cho dân Chúa ơn kiên nhẫn, để có thể mang lấy những thử thách. Hãy cầu nguyện cho chính bản thân mình. Biết bao lần chúng ta thiếu kiên nhẫn: khi có điều gì đó sai sai, chúng ta tức giận la mắng… Nhưng, hãy dừng lại một chút, hãy nghĩ đến sự kiên nhẫn của Thiên Chúa Cha, hãy đi vào sự kiên nhẫn cùng với Chúa Giêsu. Kiên nhẫn là một nhân đức thật là đẹp. Chúng ta hãy xin Chúa ban cho ơn kiên nhẫn!  


Thứ Ba Tuần VI Mùa Thường Niên Năm chẵn
Chỉ một chiếc bánh trong thuyền,
Môn đệ quên mất chuyện này mang theo.
Mọi người bước xuống đang chèo,
Thì ra mới biết khi neo nhổ rồi.

Ngài bảo như thế thì thôi,
Các con bảo trọng, coi chừng từ nay.
Giữ mình cho khỏi chuyện này,
Cái men biệt phái phơi bày trong con
Hay men Hê-rốt (Hêrôđê) vẫn còn,
Hai men này chắc vẫn còn trong con.
Môn đệ đoán mỏng, đoán dòn,
Tại mình quên bánh, không còn đủ ăn?
Giê-su biết ý bảo rằng:
Sao con chỉ nghĩ chuyện ăn hằng ngày?
Các con tối dạ thế này?
Có mắt không thấy chuyện này sao con?
Có tai mà chẳng không còn,
Lắng nghe thấu suốt trọn ngày hôm nay ?

Dùng năm chiếc bánh đong đầy,
Bẻ ra phân phát dân này đã ăn.
Năm ngàn người đã băn khoăn,
Rồi họ ăn đủ, chẳng còn lắng lo!
Sau khi họ đã ăn no,
Bánh dư mấy thúng? Có còn nhớ không?
Các ông đáp lại đồng lòng,
Mười hai thúng bự còn đầy bánh dư!

Bấy giờ Ngài phán vô tư,
Bẻ bảy chiếc bánh đủ bốn ngàn người.
Mọi người no đủ! Dư còn bao nhiêu?
Họ thưa lại rất đồng đều,
Bảy thúng to bự đồng đều như nhau.
Bấy giờ Ngài phán lần sau,
Vậy mà các con cứng đầu chưa tin?

Amen
PHS
====
PHÚC ÂM: Mc 8, 14-21

"Các con hãy ý tứ giữ mình khỏi men biệt phái và men Hêrôđê".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, các môn đệ quên mang bánh và chỉ còn một chiếc bánh trong thuyền. Và Chúa Giêsu dặn bảo các ông rằng: "Các con hãy coi chừng và giữ mình cho khỏi men biệt phái và men Hêrôđê". Các môn đệ nghĩ ngợi và nói với nhau rằng: "Tại mình không có bánh". Chúa Giêsu biết ý liền bảo rằng: "Sao các con lại nghĩ tại các con không có bánh? Các con chưa hiểu, chưa biết ư? Sao các con tối dạ như thế, có mắt mà không xem, có tai mà không nghe? Khi Thầy bẻ năm chiếc bánh cho năm ngàn người ăn, các con đã thu được bao nhiêu thúng đầy miếng bánh dư, các con không nhớ sao?" Các ông thưa: "Mười hai thúng". - "Và khi Thầy bẻ bảy chiếc bánh cho bốn ngàn người ăn, các con đã thu được bao nhiêu thúng đầy miếng bánh dư?" Họ thưa: "Bảy thúng". Bấy giờ Người bảo các ông: "Vậy mà các con vẫn chưa hiểu sao?"

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét