Thứ Sáu, 9 tháng 2, 2018

“Ông ơi, con không đọc Sách Thánh nữa!”

Ngày xưa có một chú bé sống với ông ngoại trong nông trại. Ông ngoại có đạo, sáng nào ông cũng dậy sớm và việc đầu tiên là ông đọc Sách Thánh. Cháu của ông bắt chước ông, nhưng một ngày nọ chú bé hỏi ông: “Con cố gắng bắt chước ông đọc Sách Thánh, nhưng con không hiểu vì sao, đọc xong con quên ngay lập tức. Vậy thì đọc làm gì hả ông? Con không đọc nữa!”
Ông ngoại từ từ trút than từ rỗ vào lò sưởi, xong, ông nói với cháu: “Con mang cái rỗ này ra ngoài sông rồi đem nước về cho ông”.
Đứa bé đi, nhưng khi về trong rỗ không có một giọt nước! Ông ngoại la: “Con đi thật nhanh mới đem nước về được chứ!”
Nó đi thật nhanh nhưng lần này cũng không đem nước về được.
Đứa cháu mất kiên nhẫn, nó tự nhủ “không thể nào được” và đi kiếm cái xô. Nhưng ông ngoại lại la: “Ông đâu có nói con dùng xô đâu, con đem cái rỗ này đi lấy nước. Lẹ lên!”
Đứa bé biết là không đem nước về được nhưng nó vẫn đi để chứng minh cho ông biết là vô ích. Phải đi rất nhanh để nước chưa kịp chảy hết. Nhưng nhanh cách mấy thì cái rỗ vẫn không có nước, nó đưa cho ông xem cái rỗ trống không và nói: “Ông thấy chưa, con không múc nước được!”
Ông ngoại nói: “Con chắc không, con nhìn cái rỗ xem”.
Đứa bé nhìn: cái rỗ đen thui lúc nãy vì than bây giờ sạch bong!
“Con ơi, đó là điều xảy ra khi con đọc Sách Thánh. Con không hiểu hết, con không nhớ chuyện con đã đọc, nhưng khi con đọc thì nó làm cho tâm hồn con được biến đổi. Chúa làm việc như thế trong cuộc đời mình, Ngài tẩy sạch tâm hồn chúng ta và dần dần biến đổi tâm hồn chúng ta để chúng ta nên giống Ngài”.
Marta An Nguyễn dịch

Sng là chiến đấu
Trong chuyện ngụ ngôn của Lafontaine có kể một câu chuyện như thế này: có một tiều phu vác củi từ trong rừng về nhà. Củi thì nặng mà sức thì yếu cho nên ông ta cứ than thở hoài. Sau hết vì quá chán nản, ông đã kêu thần chết đến đem mạng sống mình đi phứt cho rồi. Vừa kêu dứt tiếng thì thần chết bỗng hiện ra, mặt mày khủng khiếp, tay cầm sẵn lưỡi hái. Thần chết hỏi: "Mi gọi ta đến để làm gì ?" Ông tiều phu mặc dù vừa mới đòi chết nhưng khi thấy thần chết thì hoảng sợ và không muốn chết nữa, bèn nói trớ: "Xin ông làm ơn đặt bó củi này lên vai hộ tôi". Thần chết bỏ lưỡi hái xuống và đem bó củi chất lên vai người tiều phu. Ông này vội vàng cám ơn và nhanh chân rảo bước, không còn thấy nặng nhọc gì nữa.
Câu chuyện ngụ ngôn trên có thể giúp ta hiểu được phần nào Lời Chúa mà chúng ta vừa nghe. Tất cả 3 bài đọc trong Thánh Lễ hôm nay đều bàn đến những việc lao động nhọc nhằn trong cuộc sống chúng ta nơi trần gian này. Cuộc sống này quả là vất vả: ai nấy phải làm lụng từ sáng tới chiều, quần quật hết ngày này sang ngày khác, hết tháng nọ sang tháng kia để kiếm lấy miếng cơm manh áo. Kẻ thì lao động chân tay, người thì lao động trí óc, nhưng tất cả mọi người đều phải làm việc vất vả. Làm để có cái mà ăn, ăn để có sức mà làm. Làm-ăn, ăn-làm như một cái vòng lẩn quẩn trói buộc con người, cho tới khi con người làm không nỗi, ăn không vô thì cũng là lúc sắp xuôi tay chấm dứt một kiếp sống làm người.
Trước cảnh sống cơ cực đó, những kẻ bi quan thì than thở như trong bài đọc thứ nhất của sách ông Gióp: "Lao động nhọc nhằn là kiếp sống của tôi. Ngày của tôi giống như ngày của một kẻ làm công, như một người nô lệ.Tôi phải buồn sầu mãi cho đến tối và mắt tôi sẽ không nhìn thấy hạnh phúc". Thái độ đó cũng giống như người tiều phu trong chuyện ngụ ngôn Lafontaine, làm việc cực nhọc quá nên bác tiều phu cứ đòi chết cho rồi. Khi người ta làm việc cực nhọc mà không hiểu được ý nghĩa và giá trị của việc mình làm thì người ta dễ có thái độ bi quan như thế.
Bài Tin mừng hôm nay mô tả một ngày làm việc của Chúa: Chúa vừa giảng dạy trong Hội đường và cứu chữa một người bị quỷ ám xong, vừa mới đi ra thì hay tin bà Nhạc mẫu của Phêrô đang bị sốt nặng. Người liền đến nơi cầm tay nâng bà dậy, bà liền khỏi sốt. Liền sau đó có cả một đám đông tụ họp trước cửa nhà, đó là những người đau đớn vì đủ thứ bệnh tật, Chúa lại phải cứu giúp họ. Mãi tới chiều tối Chúa mới có chút ít giờ nghỉ ngơi.Người tìm một nơi thanh vắng để cầu nguyện. Vừa tảng sáng hôm sau thì các môn đệ lại đi tìm Người và cho hay dân chúng lại tấp nập tuôn đến xin Người cứu chữa.
Chính Đức Giêsu là Con Thiên Chúa mà còn phải làm việc vất vả từ sáng tới tối, hết ngày này sang ngày khác, không chỉ làm việc để lo cho bản thân Người mà làm việc để cứu giúp người khác, không phải chỉ lo phần xác người ta mà còn lo rao giảng để cứu giúp linh hồn người ta nữa. Qua tấm gương đó, Đức Giêsu muốn cho chúng ta thấy ý nghĩa và giá trị của việc lao động: lao động là bổn phận của mọi người, lao động giúp ích cho bản thân và cho người khác, lao động sinh ích lợi cả phần xác lẫn phần hồn. Những bài đọc Thánh Kinh trong Thánh Lễ hôm nay vạch cho ta thấy phương hướng sống trước những công việc bề bộn cực nhọc.
. Trước tiên chúng ta hãy dâng lên cho Chúa tất cả những công việc lao động của chúng ta.
. Chúng ta hãy xin Chúa ban cho chúng ta sức khoẻ thể xác và tinh thần để có thể đảm nhận những công việc ấy.
Chúng ta hãy xin Ngài chúc lành cho việc làm của chúng ta sinh ra những kết quả tốt đẹp.
Xin Chúa giúp chúng ta làm việc không phải chỉ cầu lợi ích cho bản thân mình, mà còn để giúp ích cho những người khác.
. Và đặc biệt xin Chúa giúp chúng ta biết để ra một phần thời giờ, một phần sức lực để làm việc mở mang Nước Chúa nơi trần gian ...
Xin Chúa ban cho tất cả chúng con một khối óc biết sáng tạo, một đôi tay biết làm nên những bát cơm đầy để xoa dịu những cơn đau do đói khát đem lại, một đôi tay biết xây dựng một mái ấm gia đình nên tươi đẹp. Xin Chúa nâng đỡ những lao công vất vã của chúng con, và xin Chúa ban cho chúng con những ơn lành hồn xác. Amen.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét