31 Đức Giê-su lại bỏ vùng Tia, đi qua ngả Xi-đôn, đến biển hồ Ga-li-lê vào miền Thập Tỉnh.32 Người ta đem một người vừa điếc vừa ngọng đến với Đức Giê-su, và xin Người đặt tay trên anh.33 Người kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh.34 Rồi Người ngước mắt lên trời, rên một tiếng và nói: “Ép-pha-tha”, nghĩa là: hãy mở ra!35 Lập tức tai anh ta mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại. Anh ta nói được rõ ràng.36 Đức Giê-su truyền bảo họ không được kể chuyện đó với ai cả. Nhưng Người càng truyền bảo họ, họ lại càng đồn ra.37 Họ hết sức kinh ngạc, và nói: “Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả: ông làm cho kẻ điếc nghe được, và kẻ câm nói được.”
Suy niệm
Một người câm và điếc đã được Chúa Giêsu chữa lành. Chúa kéo riêng anh ta ra một nơi, thực hiện liên tục nhiều động tác: đặt ngón tay vào lỗ tai của anh, nhổ nước miếng, bôi vào lưỡi anh, ngước mắt lên trời, và phán: "Ephata! - Hãy mở ra!". Sau một chuỗi hành động của Chúa: "Lập tức tai anh ta mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại. Anh nói được rõ ràng".
Câm và điếc là tật nguyền của lưỡi và tai. Lưỡi không thể nói và tai không thể nghe. Không nói được và không nghe được khiến cho người câm điếc không hiểu được thế giới chung quanh và thế giới chung quanh cũng bị ngăn cách với họ. Đó là câm điếc thể lý.
Nhưng đâu chỉ có điếc câm thể lý. Ở đời hình như vẫn tồn tại nhiều thứ điếc câm khác: Người ta trở nên câm điếc vì khác biệt ngôn ngữ, khác biệt văn hóa; câm điếc vì hiểu lầm, vì định kiến, câm điếc vì bịt tai không muốn nghe và ngậm môi vì giận dữ; câm điếc trước sự thật; giả câm giả điếc vì e ngại thiệt thân, mặc dù chứng kiến chân lý, quyền sống, quyền làm người của đồng loại bị chà đạp; câm điếc khi không nghe được những nỗi niềm ray rứt của người khác; câm điếc khi dửng dưng trước những đau khổ của những người bệnh hoạn, tật nguyền, của trẻ thơ bơ vơ, v.v.
Nhưng còn có một loại câm điếc khác lớn hơn, nguy hiểm hơn: câm điếc tâm linh. Ta không vâng nghe lời Chúa, không cố gắng sống lời Chúa; nặng hơn, ta bất chấp lời Chúa để sống tự do theo cách nghĩ, cách sống riêng tư của mình.
Câm điếc tâm linh còn là nguyên nhân khiến ta không dám mở miệng ngợi khen Chúa, không dám sống chứng tá cho danh Chúa. Câm điếc tâm linh khiến ta "đề kháng" mọi thứ nhạy cảm với lương tâm, cố tình phạm tội, ngoan cố ở lỳ trong tội.
Nếu câm điếc thể lý đáng buồn và đáng sợ, thì câm điếc tâm linh còn đáng buồn và đáng sợ gấp bội. Bởi nó có thể dẫn ta đến sự xa cách Thiên Chúa đời đời, dẫn ta vào con đường của sự chết đời đời.
Hôm nay, Chúa Giêsu cũng đến và mời gọi ta: "Ephata - Hãy mở ra". Hãy mở tai ra để lắng nghe lời Chúa, lắng nghe lời anh em. Hãy phá đi bức tường định kiến, hãy phá đi bức tường ích kỷ, hãy phá đi bức tường tâm hồn cứng cỏi để mở rộng tâm hồn đón nhận anh em và đón nhận lời Chúa.
Hãy mở miệng lưỡi ra để đi đến với anh chị em và đi đến với Chúa. Hãy cắt đứt sợi dây ích kỷ để ta quan tâm tới nhu cầu của anh em. Hãy cắt đứt sợi dây sợ sệt để ta mạnh dạn nói những lời sự thật. Hãy cắt đứt sợi dây lười biếng để ta nói lên những lời tốt đẹp, những lời ca ngợi tình thương và ân sủng của Chúa.
Lạy Chúa, khi con không nghe được lời của Chúa, con là kẻ điếc; khi con không nói được về Chúa, không làm chứng được cho Chúa, con là người câm. Đó là một hình thức câm điếc tâm linh. Xin Chúa chữa trị cho con khỏi câm, khỏi điếc. Xin cho tai và miệng con được mở ra, để con biết lắng nghe và hiểu lời Chúa, để cuộc đời con luôn là một lời tri ân và cảm tạ tình yêu và ân sủng của Chúa giữa thế giới hôm nay. Amen.
Một người câm và điếc đã được Chúa Giêsu chữa lành. Chúa kéo riêng anh ta ra một nơi, thực hiện liên tục nhiều động tác: đặt ngón tay vào lỗ tai của anh, nhổ nước miếng, bôi vào lưỡi anh, ngước mắt lên trời, và phán: "Ephata! - Hãy mở ra!". Sau một chuỗi hành động của Chúa: "Lập tức tai anh ta mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại. Anh nói được rõ ràng".
Câm và điếc là tật nguyền của lưỡi và tai. Lưỡi không thể nói và tai không thể nghe. Không nói được và không nghe được khiến cho người câm điếc không hiểu được thế giới chung quanh và thế giới chung quanh cũng bị ngăn cách với họ. Đó là câm điếc thể lý.
Nhưng đâu chỉ có điếc câm thể lý. Ở đời hình như vẫn tồn tại nhiều thứ điếc câm khác: Người ta trở nên câm điếc vì khác biệt ngôn ngữ, khác biệt văn hóa; câm điếc vì hiểu lầm, vì định kiến, câm điếc vì bịt tai không muốn nghe và ngậm môi vì giận dữ; câm điếc trước sự thật; giả câm giả điếc vì e ngại thiệt thân, mặc dù chứng kiến chân lý, quyền sống, quyền làm người của đồng loại bị chà đạp; câm điếc khi không nghe được những nỗi niềm ray rứt của người khác; câm điếc khi dửng dưng trước những đau khổ của những người bệnh hoạn, tật nguyền, của trẻ thơ bơ vơ, v.v.
Nhưng còn có một loại câm điếc khác lớn hơn, nguy hiểm hơn: câm điếc tâm linh. Ta không vâng nghe lời Chúa, không cố gắng sống lời Chúa; nặng hơn, ta bất chấp lời Chúa để sống tự do theo cách nghĩ, cách sống riêng tư của mình.
Câm điếc tâm linh còn là nguyên nhân khiến ta không dám mở miệng ngợi khen Chúa, không dám sống chứng tá cho danh Chúa. Câm điếc tâm linh khiến ta "đề kháng" mọi thứ nhạy cảm với lương tâm, cố tình phạm tội, ngoan cố ở lỳ trong tội.
Nếu câm điếc thể lý đáng buồn và đáng sợ, thì câm điếc tâm linh còn đáng buồn và đáng sợ gấp bội. Bởi nó có thể dẫn ta đến sự xa cách Thiên Chúa đời đời, dẫn ta vào con đường của sự chết đời đời.
Hôm nay, Chúa Giêsu cũng đến và mời gọi ta: "Ephata - Hãy mở ra". Hãy mở tai ra để lắng nghe lời Chúa, lắng nghe lời anh em. Hãy phá đi bức tường định kiến, hãy phá đi bức tường ích kỷ, hãy phá đi bức tường tâm hồn cứng cỏi để mở rộng tâm hồn đón nhận anh em và đón nhận lời Chúa.
Hãy mở miệng lưỡi ra để đi đến với anh chị em và đi đến với Chúa. Hãy cắt đứt sợi dây ích kỷ để ta quan tâm tới nhu cầu của anh em. Hãy cắt đứt sợi dây sợ sệt để ta mạnh dạn nói những lời sự thật. Hãy cắt đứt sợi dây lười biếng để ta nói lên những lời tốt đẹp, những lời ca ngợi tình thương và ân sủng của Chúa.
Lạy Chúa, khi con không nghe được lời của Chúa, con là kẻ điếc; khi con không nói được về Chúa, không làm chứng được cho Chúa, con là người câm. Đó là một hình thức câm điếc tâm linh. Xin Chúa chữa trị cho con khỏi câm, khỏi điếc. Xin cho tai và miệng con được mở ra, để con biết lắng nghe và hiểu lời Chúa, để cuộc đời con luôn là một lời tri ân và cảm tạ tình yêu và ân sủng của Chúa giữa thế giới hôm nay. Amen.
GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
LÀM VIỆC TỐT ĐẸP CHO CHÚA
Họ hết sức kinh ngạc, và nói: “Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả: ông làm cho kẻ điếc nghe được, và kẻ câm nói được.” (Mc 7,37)
Suy niệm: Dân chúng kinh ngạc vì việc tốt đẹp và phi thường Chúa Giê-su đã làm: “Ông ấy làm cho kẻ điếc nghe được và kẻ câm nói được.” Người câm điếc bị cắt đứt liên lạc với người khác vì những phương thế để giao tiếp bị khoá chặt đối với anh: Anh không thể nghe ai nói và cũng không thể nói cho ai nghe được. Để chữa lành anh, Chúa Giê-su dành cho anh một sự quan tâm và chăm sóc đặc biệt. Người kéo riêng anh ra khỏi đám đông, và động chạm đến anh để chữa lành anh: Chúa đặt ngón tay vào lỗ tai anh và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh. Lập tức tai anh ta mở ra nghe được Lời Người nói, lưỡi anh ta như hết bị buộc lại và anh ta nói được rõ ràng.
Mời Bạn: Có thể tai bạn lành lặn không bị điếc nhưng liệu có bao giờ bạn trở nên chai cứng, bịt tai trước lời mời gọi yêu thương của Chúa? Có bao giờ bạn giả điếc trước lời dạy dỗ hướng dẫn của cha mẹ, thiên thần bản mệnh để làm điều sai trái? Hoặc có bao giờ bạn hoá ra điếc lác trước tiếng than khóc của những người nghèo đói bất hạnh đang cần đến sự giúp đỡ của chúng ta?
Chia sẻ: Chứng vô cảm là dấu hiệu của bệnh câm điếc thiêng liêng của nhiều người thời nay. Để ơn Chúa có thể tác động và chữa lành họ, họ cần nơi bạn một thái độ biết quan tâm và những nghĩa cử cảm thông chia sẻ.
Sống Lời Chúa: Nói một lời ngay lành, làm một việc tốt đẹp để phục vụ và lan toả tình yêu Chúa đến với tha nhân.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin giữ con ở lại trong Thánh Tâm Chúa, để con lớn lên trong tình yêu Chúa và chia sẻ tình yêu đó cho anh chị em con.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét