Thứ Ba, 17 tháng 1, 2017

Nỗi lòng con thơ

Nhìn trời cao, ngắm muôn ngàn tinh tú Hỏi khi nào, con được như ánh sao Mơ ước đời con, nơi chốn nào Chúa ơi lòng con, con thấy xôn xao
Vì sao kia, chiếu sáng khắp muôn người Mà con đây, như một bóng đêm thôi Thật tình giờ, con luôn luôn tự hỏi Chúa ơi Chúa có hiểu nổi lòng con
Giêsu ơi con thấy con buồn lắm Sao mà con lại luôn luôn như vậy Con gọi mãi tên Giêsu Giêsu Là đối tượng duy nhất của lòng con
Sao Ngài mãi cứ đành im lặng hoài Cho con phải tìm đến nơi chốn nào Lúc con buồn, con biết phải làm sao Con xa Chúa và con lại sa vào
Biết bao là cạm bẩy của trần gian Con đâu biết con đã đi lạc bước Cứ nghĩ mình theo đúng đường mà thôi Giêsu ơi lại gọi mãi tên Ngài Là chàng rể, là hiền thê lòng con
Xin hãy đến và nói với con rằng Này ta đây, con hãy đến theo Ta Vững tâm đi, bền chí cho đến cùng Đừng đam mê theo duyên tình thế sự
Đó chính là những thứ nhanh chóng qua Sẻ làm con khước từ sự sống mãi Con theo Ta theo lời ta gọi nhé Con sẻ mãi là một đứa con ngoan
Là nàng dâu khôn ngoan thật tuyệt vời Là trinh nữ sẳn sàng đón chờ Ta Vào dự tiệc với Ta ở trên trời Rồi mai sau sẻ ở lại trong nhà Nhà cha Ta, nhà nhửng người công chính Và vui hưởng phúc trường sinh bên ta
Nhưng lạy Chúa, con không biết đến Ngài Không nghe Ngài, không đáp lời Ngài luôn Con đã say theo men của người đời Mãi ngủ quên trong tình yêu nhân thế Con buồn lắm, con mãi thấy cô đơn Giêsu ơi, xin lỗi ngài nhiều nhé Lúc đau khổ mới đến kêu xin Ngài
Xin cho con luôn nghe được tiếng Ngài Để lòng con không còn mãi cô đơn Để đời con có Ngài luôn ngự trị Và Ngài ơi xin hãy đến với con.
Maria

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét