23
Trong lúc Đức Giê-su ở Giê-ru-sa-lem vào dịp lễ Vượt Qua, có nhiều kẻ
tin vào danh Người bởi đã chứng kiến các dấu lạ Người làm.24 Nhưng chính Đức Giê-su không tin họ, vì Người biết họ hết thảy,25 và không cần ai làm chứng về con người. Quả thật, chính Người biết có gì trong lòng con người.
SUY NIỆM 1
Bài Tin
Mừng theo thánh Marcô hôm nay, thuật lại câu chuyện những người
Pharisiêu tố cáo với Chúa Giêsu: các môn đệ của Ngài đã vi phạm luật của
ngày Sabbath. Chúa Giêsu bảo vệ các môn đệ của Ngài có lý do làm như
thế để bảo vệ sự sống. Ngài nhắc cho họ biết luật lệ làm ra là vì con
người, chứ không phải con người vì luật lệ.
Ngày Sabbat nó được xuất phát từ đâu? Ngày Sabbath: Nó xuất phát từ biến cố dân Dothái vượt qua Biển Đỏ ra khỏi nước Ai Cập, trước đó không ai nghe nói đến ngày Sabbath này. Ngày xưa khi còn ở bên Ai Cập, dân Dothái phải làm nô lệ cực nhọc. Bởi đó khi họ ra khỏi Ai Cập, Môsê đã ra luật nghỉ ngày Sabbath, trước hết là nhằm phục vụ cho chính người Dothái: họ phải được một ngày nghỉ ngơi; kế đó là quan tâm tới những người tôi tớ và nô lệ: trong ngày đó những người chủ Dothái phải để cho các tôi tớ và nô lệ được nghỉ ngơi, đừng tái phạm điều mà người Ai Cập trước kia đã làm đối với họ. (Xh 20,8-11)
Nếu như các môn đệ bứt lúa vào ngày thường thì không có chuyện gì xảy ra. Theo luật Dothái, người ta có thể tự do bứt bông lúa ngoài đồng, miễn là đừng đem lưỡi hái gặt là được. Ta có thể hiểu đây là hành vi tự nhiên không có chủ đích. Nó tự nhiên vì: đói phải ăn, khát phải uống và khi đi qua cánh đồng lúa, người ta có khuynh hướng bứt vài bông lúa ăn cho đỡ đói. Nhưng đối với người Pharisêu, họ sẽ không cho đó là sự tự nhiên, mà là vi phạm ngày Sabbath.
Nhưng khốn nỗi, các môn đệ Thầy Giêsu lại bứt bông lúa vào ngày Sabat. Theo luật của người Do Thái, việc làm được phân chia thành 39 đề mục khác nhau, trong đó 4 việc đầu là: Gặt, rê, sàng và nấu. Các môn đệ bứt lúa là hành động gặt, vò nát trong tay là hành động rê, thổi cho vỏ trấu bay là sàng, bỏ vào miệng nhai là nấu… Chúng ta cho là quá đáng, nhưng thực sự người Dothái giải thích luật theo kiểu như vậy. Cho nên các môn đệ của Chúa Giêsu đã vi phạm tất cả các luật lệ đứng đầu. Ngày nay chúng ta thấy có vẻ kỳ cục, nhưng vào thời Chúa Giêsu, đây là vấn đề sinh tử, có thê bị kết án tử hình.
Chúa Giêsu đã kể câu chuyện trong sách Samuel quyển thứ nhất về việc vua Đavit trong khi chạy trốn vua Saul đã ăn bánh tiến trong đền thờ, thứ bánh chỉ dành cho các thượng tế, vì ông quá đói. Chúa Giêsu đã dùng kinh thánh để chứng mình rằng con người phải được đặt lên trên lề luật. Hay nói cách khác: lề luật được lập ra là vì con người.
Như vậy trường hợp vua Đavít, nếu nói đó là sự vi phạm, thì sự vi phạm đó còn gấp trăm lần so với việc các môn đệ đã làm, nhưng vua Đavit được phép làm và luật Sabbath trong trường hợp này bị vô hiệu hóa. Nó bị vô hiệu vì luật BẢO VỆ SỰ SỐNG.
Phải ưu tiên cho sự sống con người, trong trường hợp sự sống đó bị đe dọa, người ta có quyền làm những gì để duy trì nó, miễn nó không xâm phạm đến sự sống của người khác.
Người Pharisêu không thể lãnh hội được giáo huấn của Đức Giêsu nếu họ cứ khăng khăng với cái nhìn soi mói, bắt bẻ, bới lông tìm vết, vì họ là những bầu rượu cũ không thể tiếp nhận giáo lý của Ngài.
Ngày nay chúng ta không còn giữ luật ngày sabát theo kiểu người Dothái xưa nữa, nhưng giữ luật ngày Chúa Nhật, là ngày của Chúa. Trong thế giới quá cạnh tranh hiện nay, chúng ta cần được nhắc nhở về chuyện nghỉ ngơi để sống cho mình, cho nhau, cho Chúa. Ngày Chúa Nhật là thời gian tuyệt vời để ta sống cả ba chiều kích ấy: Với Thiên Chúa, với tha nhân và với chính mình.
Lạy Chúa. Xin cho chúng con ý thức rằng: không lề luật nào có thể ràng buộc chúng con ngoài giới luật yêu thương của Chúa. Vì vậy khi chúng con đã yêu mến Chúa hết lòng và yêu mến anh chị em hết sức thì chúng con không còn phải lo sợ phạm luật nữa. Amen.
GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
Ngày Sabbat nó được xuất phát từ đâu? Ngày Sabbath: Nó xuất phát từ biến cố dân Dothái vượt qua Biển Đỏ ra khỏi nước Ai Cập, trước đó không ai nghe nói đến ngày Sabbath này. Ngày xưa khi còn ở bên Ai Cập, dân Dothái phải làm nô lệ cực nhọc. Bởi đó khi họ ra khỏi Ai Cập, Môsê đã ra luật nghỉ ngày Sabbath, trước hết là nhằm phục vụ cho chính người Dothái: họ phải được một ngày nghỉ ngơi; kế đó là quan tâm tới những người tôi tớ và nô lệ: trong ngày đó những người chủ Dothái phải để cho các tôi tớ và nô lệ được nghỉ ngơi, đừng tái phạm điều mà người Ai Cập trước kia đã làm đối với họ. (Xh 20,8-11)
Nếu như các môn đệ bứt lúa vào ngày thường thì không có chuyện gì xảy ra. Theo luật Dothái, người ta có thể tự do bứt bông lúa ngoài đồng, miễn là đừng đem lưỡi hái gặt là được. Ta có thể hiểu đây là hành vi tự nhiên không có chủ đích. Nó tự nhiên vì: đói phải ăn, khát phải uống và khi đi qua cánh đồng lúa, người ta có khuynh hướng bứt vài bông lúa ăn cho đỡ đói. Nhưng đối với người Pharisêu, họ sẽ không cho đó là sự tự nhiên, mà là vi phạm ngày Sabbath.
Nhưng khốn nỗi, các môn đệ Thầy Giêsu lại bứt bông lúa vào ngày Sabat. Theo luật của người Do Thái, việc làm được phân chia thành 39 đề mục khác nhau, trong đó 4 việc đầu là: Gặt, rê, sàng và nấu. Các môn đệ bứt lúa là hành động gặt, vò nát trong tay là hành động rê, thổi cho vỏ trấu bay là sàng, bỏ vào miệng nhai là nấu… Chúng ta cho là quá đáng, nhưng thực sự người Dothái giải thích luật theo kiểu như vậy. Cho nên các môn đệ của Chúa Giêsu đã vi phạm tất cả các luật lệ đứng đầu. Ngày nay chúng ta thấy có vẻ kỳ cục, nhưng vào thời Chúa Giêsu, đây là vấn đề sinh tử, có thê bị kết án tử hình.
Chúa Giêsu đã kể câu chuyện trong sách Samuel quyển thứ nhất về việc vua Đavit trong khi chạy trốn vua Saul đã ăn bánh tiến trong đền thờ, thứ bánh chỉ dành cho các thượng tế, vì ông quá đói. Chúa Giêsu đã dùng kinh thánh để chứng mình rằng con người phải được đặt lên trên lề luật. Hay nói cách khác: lề luật được lập ra là vì con người.
Như vậy trường hợp vua Đavít, nếu nói đó là sự vi phạm, thì sự vi phạm đó còn gấp trăm lần so với việc các môn đệ đã làm, nhưng vua Đavit được phép làm và luật Sabbath trong trường hợp này bị vô hiệu hóa. Nó bị vô hiệu vì luật BẢO VỆ SỰ SỐNG.
Phải ưu tiên cho sự sống con người, trong trường hợp sự sống đó bị đe dọa, người ta có quyền làm những gì để duy trì nó, miễn nó không xâm phạm đến sự sống của người khác.
Người Pharisêu không thể lãnh hội được giáo huấn của Đức Giêsu nếu họ cứ khăng khăng với cái nhìn soi mói, bắt bẻ, bới lông tìm vết, vì họ là những bầu rượu cũ không thể tiếp nhận giáo lý của Ngài.
Ngày nay chúng ta không còn giữ luật ngày sabát theo kiểu người Dothái xưa nữa, nhưng giữ luật ngày Chúa Nhật, là ngày của Chúa. Trong thế giới quá cạnh tranh hiện nay, chúng ta cần được nhắc nhở về chuyện nghỉ ngơi để sống cho mình, cho nhau, cho Chúa. Ngày Chúa Nhật là thời gian tuyệt vời để ta sống cả ba chiều kích ấy: Với Thiên Chúa, với tha nhân và với chính mình.
Lạy Chúa. Xin cho chúng con ý thức rằng: không lề luật nào có thể ràng buộc chúng con ngoài giới luật yêu thương của Chúa. Vì vậy khi chúng con đã yêu mến Chúa hết lòng và yêu mến anh chị em hết sức thì chúng con không còn phải lo sợ phạm luật nữa. Amen.
GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
GIỮ LUẬT VÌ YÊU MẾN
“Ngày sa-bát được tạo ra cho loài người, chứ không phải loài người cho ngày sa-bát.” (Mc 2,27)
Suy niệm: Kể từ ngày 15/12/2007, đội mũ bảo hiểm đã thành luật cho người đi xe gắn máy ở nước ta. Các phương tiện truyền thông cố gắng làm cho người dân thấy rõ lợi ích của việc đội chiếc mũ rầy rà đó để họ chấp hành tự nguyện chứ không coi đó chỉ là chuyện ‘đối phó,’ tránh né công an. Luật lệ rất cần thiết cho đời sống cá nhân và xã hội. Ai cũng phải phải tuân thủ luật pháp chính đáng. Các môn đệ bứt bông lúa mà bị người Pha-ri-siêu phóng to lên thành gặt lúa, lỗi luật ngày sa-bat. Nếu câu nệ luật pháp hay áp đặt những luật lệ phi lý thì luật pháp không còn ý nghĩa. Chúa Giê-su đưa ra một nguyên tắc có giá trị cho mọi thứ lề luật: ngày sa-bát lập ra cho con người chứ không phải con người cho ngày sa-bát.
Mời Bạn: Trong Hội Thánh cũng có luật lệ, giới răn. Ki-tô hữu sống đạo chân chính sẽ giữ luật trong tâm tình mến Chúa yêu người là nền tảng của mọi lề luật. Cuộc sống đang thay đổi nhanh chóng, lắm lúc người con Chúa không biết phải cư xử thế nào cho đúng luật. Những khi đó họ sẽ cầu xin ơn Chúa Thánh Thần và khiêm tốn bàn hỏi với các vị hữu trách khôn ngoan để biết cách hành xử đúng đắn.
Chia sẻ: Trong cộng đoàn của chúng tôi, có những luật lệ, cách ứng xử tạo nên kỳ thị, bất công không?
Sống Lời Chúa: Xin ơn biết giữ luật trong tình yêu mến Chúa để tôi không khô cằn xơ cứng, nhưng luôn bén nhạy, sẵn sàng có những thích nghi cần thiết.
Cầu nguyện: Lạy Chúa. Xin chỉ cho con đường đi của Chúa. Xin dạy bảo con nước bước của Ngài… Vì Chúa là Đấng ngày đêm con đợi trông.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét