Có đi cả ngày trời trong sa mạc khô cháy, trên đầu là nắng lửa, dưới
chân là cát nung như đoàn dân Do-Thái ngày xưa trong hoang địa mới cảm
nhận được cái khát hành hạ người ta như thế nào và nhu cầu được uống cho
đã cơn khát mới bức xúc làm sao. Thế nên khi bị cơn khát dày vò, họ đổ
lỗi cho Mô-sê đã đưa họ vào nơi hoang địa khô cháy, và đòi đem vị lãnh
tụ nầy ra mà ném đá. (Bài đọc I, sách Xuất Hành 17, 3-7)
Thế nhưng ngoài cơn khát tự nhiên là khát nước, con người luôn có
những khao khát mà không có gì trên thế gian có thể làm cho họ được no
thoả. Người ta gọi đây là khát vọng vô biên. Đây là cơn khát về mặt
tâm linh nên chẳng có thứ nước nào trên đời có thể làm dịu bớt.
Người phụ nữ xứ Samari trong Tin Mừng hôm nay (Ga 4,4-42) cũng đã
từng trải qua cơn khát tương tự. Chị đã mưu tìm hạnh phúc qua năm đời
chồng rồi nhưng lại phải chia tay để tìm hạnh phúc với người thứ sáu; mà
cũng chẳng ai trong họ có thể đem lại cho chị hạnh phúc thực sự trong
cuộc đời. Chị đi tìm hạnh phúc cũng y như đi múc nước. Ngày nào cũng
phải lặn lội tìm đến giếng nước xa, múc cho đầy vò rồi ngày hôm sau lại
khát và tiếp tục đội vò đi tiếp.
Chính vì thế mà Chúa Giêsu khẳng định với người phụ nữ Samari: "Ai
uống nước nầy sẽ còn khát lại ." Ngài muốn nói không gì trên đời có thể
đáp ứng khát vọng của con người.
Triết gia người Đức, ông Schopennauer khám phá: "những lạc thú mà thế
gian cống hiến cho con người cũng chỉ như nắm cơm bố thí cho người hành
khất, chỉ làm dịu cơn đói hôm nay, rồi ngày mai lại đói ."
Cha Anthony de Mello cũng nhận định tương tự: "Việc thoả mãn dục vọng
không giải thoát chúng ta khỏi dục vọng, nhưng tạo thêm một dục vọng
khác còn mãnh liệt hơn để rồi cái vòng lẩn quẩn: khát khao - thoả mãn,
thoả mãn - khát khao ... cứ tiếp diễn mãi không cùng" ... lại càng ngày
càng tăng "đô" hơn. Và cứ thế, người ta phải chịu dày vò, thiêu đốt vì
ngọn lửa khao khát trong lòng mình.
Qua Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu chỉ cho người phụ nữ Samari cũng như
cho chúng ta một Nguồn Suối mang lại hạnh phúc: "Ai uống nước nầy sẽ
lại khát, còn ai uống nước Tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước
Tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống
đời đời ." (Ga 4,13-14)
Augustinô là người mải mê tìm kiếm lạc thú trần gian suốt nhiều năm
trường nhưng không gì trên thế gian có thể lấp đầy trái tim khao khát
của ngài, mãi đến tuổi 33, nhờ ơn soi sáng và lời nguyện cầu liên lỉ của
người mẹ thánh thiện là Mônica, Augustinô mới tìm được Thiên Chúa là
Đấng đem lại cho ngài niềm hoan lạc vô biên. Bấy giờ lòng đầy hoan hỉ,
Augustinô thưa với Chúa: "Lạy Chúa, Chúa đã dựng nên con cho Chúa, vì
thế hồn con mãi thổn thức khôn nguôi, cho đến khi được nghỉ yên trong
tay Ngài".
Chỉ trong Thiên Chúa, khát vọng của Augustinô mới được lấp đầy. Quả
đúng như Lời Chúa Giêsu nói: "Ai uống nước nầy sẽ còn khát lại, còn ai
uống nước Tôi cho sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước Tôi cho sẽ trở
thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời ." (Ga
4,13-14)
Lạy Chúa Giêsu, chúng con sung sướng được đón nhận Chúa là Mạch Suối
thiêng liêng làm tươi mát đời chúng con. Chúng con như những lùm cây
trồng bên suối nước. Chúng con được xanh tốt là nhờ giáo huấn của Chúa
đem lại sức sống thiêng liêng cho chúng con. Chúng con thật sự hạnh
phúc vì có Chúa ở cùng. Chúng con cảm thấy bình an và hoan lạc vì Chúa
đã lấp đầy trái tim khao khát của chúng con. Nhưng chúng con biết rằng
còn rất nhiều người đang khát Chúa mà vẫn chưa tìm thấy Chúa. Xin
thương đến với họ như xưa Chúa đã đến với người phụ nữ Samari. Xin cho
chúng con, như người phụ nữ Samari xưa, sau khi nhận được Mạch Suối Chúa
ban, thì cũng giới thiệu cho cả thành ra gặp Chúa, để họ cũng được no
thoả nơi Chúa là Mạch Suối mang lại sự sống đời đời. Amen.
LM Ignatiô Trần Ngà (trích từ “Cùng Đọc Tin Mừng”)
TRỞ VỀ
Trong một buổi chia sẻ kinh nghiệm sống một phụ nữ đã kể lại như sau:
Tôi nhớ ngày tôi còn là một thiếu nữ, một lần kia cha mẹ tôi dắt tôi
đi xem cuốn phim tựa đề là "Ảo ảnh cuộc đời". Phim đó kể lại chuyện một
cô gái không những đã bội bạc mà còn khinh khi làm khổ người mẹ đang hết
lòng yêu thương và hy sinh cho cô. Qua nhiều biến cố thăng trầm, cuối
cùng, người mẹ đau khổ đó chết, cô gái trở về thống hối tiếc thương.
Về
nhà, hôm ấy gia đình bàn tán về ý nghĩa của câu chuyện trong phim. Tôi
nhớ rõ là tôi đã bực bội phê bình to tiếng: "Bấy giờ mới trở về ăn năn
thống hối làm gì nữa, vì mẹ đã chết rồi ."
Tôi thấy mẹ tôi định trả lời, nhưng cha tôi dùng ánh mắt ngăn mẹ tôi
lại và nói: "Không có sự trở về nào là trễ trong tình thương con ạ".
Ngày
đó, thú thật tôi không hiểu gì nhiều về câu trả lời của cha tôi. Nhưng
bây giờ đã là mẹ, tôi mới thấm thía ý nghĩa của lời đó. Chính câu nói ấy
đã giúp tôi luôn sẵn sàng yêu thương tha thứ cho con cái tôi.
Phim truyện này cho chúng ta hình ảnh về cuộc đời như một dòng nước
tuôn chảy từ trên xuống dưới, Việt Nam ta có câu: "Nước mắt chảy xuôi"
là theo nghĩa đó. Cha mẹ yêu thương con cái không mong gì từ con cái,
cihỉ cầu mong con mình đầy đủ, khoẻ mạnh, vui tươi, hạnh phúc. Nếu chúng
trở nên người tốt, hữu ích cho đời nó và cho xã hội, gia đình nó ấm
cúng, đạo hạnh, tử tế là cha mẹ vui lòng rồi.
Tình yêu cao cả vô
vị lợi đó, chính là hình ảnh của tình yêu Thiên Chúa dành cho con
người. Khi chúng ta sống ngay lành, thánh thiện, chúng ta không làm tăng
thêm một chút gì cho Chúa nhưng khi chúng ta lầm lỗi, là lúc chúng ta
làm phiền lòng Người. Những lúc đó Chúa luôn mong mỏi chúng ta trở về,
vì Ngài không muốn cho chúng ta phải bất hạnh, xa rời tình yêu của Ngài
Trong tin Mừng Chúa Giesu có nói: "Cứ để cả hai cùng lớn lên cho đến mùa gặt" (Mt 13,30a).
Cả
hai đây chính là cỏ lùng và lúa tốt, người lành thánh và kẻ tội lỗi.
Chúa muốn nói đến lòng kiên nhẫn chiu đựng của Ngài trước lỗi lầm của
chúng ta. Chúa ghét tội nhưng lại yêu mến tội nhân vì họ còn có thể
thống hối để được tha thứ. Nhưng Chúa kiên nhẫn chịu đựng là để giải
thoát cho chúng ta chứ không phải để dung túng cho tội lỗi.
Vậy
trong cuộc đời làm con Chúa đừng bao giờ ngã lòng thất vọng, vì với tình
thương không bao giờ là quá muộn, chỉ cần chúng ta biết mở rộng cõi
lòng để Chúa tuôn đổ tình yêu của Ngài.
Lạy Chúa, xin cho con biết đại lượng với anh em, nhất là những người
thân yêu trong giao tiếp hàng ngày. Xin giúp con mỗi khi thấy mình lầm
lỗi biết ăn năn thống hối, trở về cùng Chúa. Xin cho con luôn xác tín
rằng Chúa luôn đồng hành với con và luôn yêu thương con. Đối với Chúa
không bao giờ là quá muộn. Xin cho con luôn bắt đầu lại trong tin yêu và
hy vọng. Amen!
Thiên Phúc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét