Thứ Tư, 7 tháng 2, 2018

Nữ tu Anrê: Nữ tu lớn tuổi nhất nước Pháp

Nữ tu Anrê, người lớn tuổi nhất nước Pháp và là nữ tu lớn tuổi nhất thế giới, tên thật là Lucille Randon, xơ sẽ mừng sinh nhật 114 tuổi ngày 11 tháng 2. Bí mật cho sự trẻ trung mãi này? Bí mật có tên Quan Phòng.
“Chúa Giêsu, Chúa chờ gì mà chưa đến đón con? Chúa quên con rồi sao, Chúa bỏ rơi con rồi sao? Con mong ngày diện đối diện với Chúa ... còn Chúa không mong đến ngày gặp con sao?” Trong lời cầu nguyện của tôi, tôi la Chúa, tôi quở trách Chúa vì ngài làm tôi hao mòn, ngài lừa tôi! Có phải là kỳ cục khi mừng sinh nhật 114 tuổi không, nhất là từ gần 70 năm nay, cứ mỗi năm lại lặp lại lời khấn của Dòng Nữ tử Bác ái? Chúa Giêsu đáng lý đã kêu tôi về lúc tôi 104 tuổi, lúc tôi còn “leo trèo” như một cô gái trẻ. từ 6 giờ sáng tôi đã thức dậy để đi hái hoa về chưng cho nhà nguyện chúng tôi ở Savoie. Ban ngày, tôi giúp các xơ bạn và tôi làm cho họ cười, tôi đẩy xe lăn cho hết người này đến người kia; tôi gọi đó là “đoàn tàu nhỏ”! 
Nhưng từ 9 năm nay tôi ở Trung tâm Ehpad Thánh Catarina Laburê ở Toulon, Chúa đã lấy hết đồ đạc của tôi: trí nhớ, đôi chân, cặp mắt, đôi tai ... Tất cả các mất mát này tôi biến chúng thành lời trách cứ Chúa Giêsu, tôi với ngài hay gây nhau như chị em trong nhà, nhưng tôi cũng dâng các mất mát lên như lễ vật, như lời tạ ơn, vì không có gì là tình cờ trong cuộc sống. Ngay cả bí mật cho sự trẻ trung mãi của tôi cũng là chuyện bí ẩn kỳ cục, chỉ có Chúa biết Chúa đang muốn làm gì. Có phải đó là Quan phòng không? 
Tại sao tôi còn sống sót qua bao nhiêu tai nạn, qua bao nhiêu tang chế, qua hai trận Thế chiến? Tôi là người vùng Cévenole có nghĩa là người cứng rắn, người dai như đỉa, nhưng nhất là tôi nghĩ, Chúa che chở tôi và chờ tôi.
Tôi xém chết nhiều lần nhưng khi nào thần chết cũng bắt hụt tôi! Lần đầu tiên lúc tôi 18 tháng. Bà bảo mẫu hét lên khi bà đến nhà cha mẹ tôi ở Alès vùng Gard: “Tôi nghĩ em bé chết rồi!” Người tôi trắng bệch, trơ cứng, hai mắt nhắm lại. Bác sĩ chẩn đoán: “Hôn mê không giải thích được”. Lúc đó em Lydie song sinh với tôi bị chết vì nghẽn mạch phổi, vì cô giữ trẻ hơi điên điên đem em đi nhảy. Ngày chôn em, tôi tỉnh lại. Chúng tôi rất gần nhau, tôi vẫn còn nhớ em, tôi xém đi theo em vào mồ! 
Rồi thì anh thứ ba của tôi bị chết vị dịch cúm Tây Ban Nha. Đến năm 16 tuổi, khi bà ngoại qua đời, tôi bị rơi vào chứng trầm cảm nặng. May mắn, anh Anrê của tôi sống sót sau trận chiến Con đường Quý bà (Chemin des Dames) đón tôi về nhà anh tôi ở Seine-et-Marne. Anh yêu thương tôi như người cha người mẹ, anh mang lại sự sống cho tôi. Một đời sống tôi xém mất một cách phi lý, sau đó tôi làm quản gia cho gia đình Borione ở Paris. Một buổi sáng tôi đang ở trong thang máy chạy bằng thủy lực – từ thang máy thô sơ đến thang máy điện, đến máy bay chở thư tín đường dài ... tôi nhìn thấy không biết bao nhiêu là tiến bộ kỹ thuật! -, thang máy đến tầng thứ ba thì rớt cái rầm xuống tầng hầm. Tôi chỉ kịp ném đứa bé trai lên sàn, còn tôi bám vào sàn, hai chân lơ lửng ở khoảng trống không! Sau này thì sét đánh vào một cây ở Champs-Élysées, cây sập ... lướt nhẹ qua áo măng-tô của tôi! ... 
Tại sao tôi còn sống sót qua bao nhiêu tai nạn, qua bao nhiêu tang chế,qua hai trận Thế chiến? Tôi là người vùng Cévenole có nghĩa là người cứng rắn, người dai như đỉa, nhưng nhất là tôi nghĩ, Chúa che chở tôi và chờ tôi. Trong gia đình tôi, chúng tôi không nói chuyện về tôn giáo. Cha tôi bị hãi hùng vì ông tôi, ông là mục sư tin lành có lòng bác ái phi thường, nhưng lại có một khuyết điểm: quá nghiêm nhặt. Từ 3 tuổi, trẻ con đã phải bị đi nghe giảng ngày chúa nhật, buổi lễ không dưới 2 tiếng đồng hồ rưỡi. Và nếu có đứa bé nào ngủ thì phải thức nó dậy ngay! Cuối cùng tất cả đều không đi nhà thờ. Chỉ có anh cả của tôi là được rửa tội vì “tình cờ”: hôm sinh anh, trời mưa gió dữ dội, một dịp may để mục sư nắm lấy ...
Tôi rửa tội năm tôi 26 tuổi. Mẹ tôi áy náy, anh Anrê khóc nhưng tôi lại thấy vui lạ lùng!
Thỉnh thoảng anh Anrê đưa tôi đi đến nơi cầu nguyện, Chúa luôn trêu chọc tôi để tôi không đi quá xa. Trong những năm 1920 ở Paris, tôi quen một bà theo đạo công giáo. Khi nghe bà dạy giáo lý cho hai đứa con của bà, tôi nghĩ: “Đây là Chúa mà tôi đi tìm!” Lúc đó bà giới thiệu cho tôi một linh mục, cha cho tôi mượn ba quyển sách, các tiểu sử của Thánh Giăng-Đắc và Thánh Phanxicô Axixi. Sau khi đọc ngấu nghiến các cuộc đời phi thường này, tôi long trọng tuyên bố với cha xứ: “Con đã tìm được con đường của con, con muốn theo đạo công giáo!” Không nói một-hai gì, cha gởi tôi đến lớp giáo lý của các nữ tu Dòng Cénacle và tôi được rửa tội năm tôi 26 tuổi. Mẹ tôi áy náy, anh Anrê khóc nhưng tôi lại thấy vui lạ lùng!
Cuối cùng tôi đạt được mục đích trong đời: đến với Chúa. Bước ngoặt này trùng với thời gian tôi đến với gia đình Borione. Trong vòng 14 năm, Chúa gìn giữ tôi nơi êm ấm này để chuẩn bị cho tôi một chuyện lớn sau này. Một nhu cầu muốn được lớn lên trong sự dịu dàng của Chúa Giêsu, muốn được phục vụ người nghèo đã đưa tôi đến Dòng Nữ tử bác ái Thánh Vinh Sơn Phaolô. Vào thời đó đi tu như thế là trễ, vì năm đó tôi đã 40 tuổi (1944). Tôi được gởi đến bệnh viện Vichy, thời đó bệnh viện đang bị quân Đức chiếm (tôi phục vụ ở đây gần 30 năm). Sự dè chừng luôn ở khắp nơi, trên tường là những hàng chữ: “Xin giữ miệng”, “Xin dè chừng người Boches”! Nhưng họ cũng cần sự dịu dàng, tôi săn sóc 40 em bé mồ côi như người mẹ săn sóc con. Cuối cùng, chuyện này lại là chuyện tốt cho tôi, vì nhờ thế mà các báo nói về tôi, sau đó một vài em đã tìm gặp tôi!
Tôi không biết đời tôi lại đẹp như vậy. Chính Chúa sẽ phán xét. Nhưng, chắc chắn, tôi không xứng với tình yêu của Ngài! Có phải để tôi thương Ngài hơn mà tôi còn sống ở đây không? 
Cuộc đời của xơ Anrê
1904 Sinh ở Alès trong một gia đình tin lành khiêm tốn.
Trong những năm 1920 ở vùng Paris, xơ làm quản gia, trước là với gia đình Peugeot, sau là gia đình Borione.
1930 Rửa tội ở nhà thờ Thánh Phanxicô Xaviê ở Paris.
1944 Vào Dòng Nữ tử bác ái Thánh Vinh Sơn Phaolô, xơ lấy tên là Anrê vì xơ rất quý mến anh Anrê của mình.
1945 Làm việc ở bệnh viện Vichy gần 30 năm.
Trong những năm 1970 làm việc ở một trung tâm ung thư gần Valence, rồi làm ở các trung tâm giúp người khuyết tật và người lớn tuổi ở Savoie.
2009 xơ về ở Trung tâm Ehpad, Thánh Catarina Laburê ở Toulon.

Nữ tu Anrê 113 tuổi là nữ tu lớn tuổi nhất nước Pháp, xơ cho biết, lúc nào xơ cũng “nói chuyện với Chúa”.
Lễ Giáng Sinh đầu tiên của xơ là lễ Giáng Sinh năm 1904. Cách đây đúng 113 năm! Năm nay xơ mừng lễ Giáng Sinh ở nhà Hưu dưỡng Thánh Catơrina-Laburê ở Toulon. Xơ là nữ tu lớn tuổi nhất nước Pháp, và cũng có thể là lớn tuổi nhất thế giới!
Chúng tôi vào phòng thăm xơ, xơ nằm trên giường, tai mang ống nghe nhạc. Xơ nằm thiu thiu ngủ trong tiếng nhạc nhẹ của máy phát thanh. Trí nhớ của xơ còn nguyên, nhưng xơ không còn thấy rõ và không đi đứng vững. Xơ sinh ở vùng Gard, xơ có cá tính rất mạnh và biết làm cho người khác nghe mình. Ngồi trên xe lăn, xơ có gương mặt thanh lịch, mắt hướng về trời, xơ nhớ kỹ từng chi tiết các giai đoạn quan trọng trong đời mình. 
Xơ đã có thể có một sự nghiệp diễn xuất tài ba vì khi kể chuyện, xơ như sống lại với từng kỷ niệm sâu đậm, từ khuôn mặt diễn tả đến giọng nói hùng hồn. Tên thật của xơ là Lucile Randon, từ rất sớm xơ đã gặp một biến cố đặc biệt, bây giờ biến cố này vẫn còn tác động đến xơ. Năm xơ hai tuổi rưỡi, người em song sinh Lydie của xơ qua đời vì bị sưng phổi. Xơ kể, giọng còn run run và cảm động: “Em nằm đó sắp chết. Người tôi cứng đơ trắng bệch, hai mắt nhắm lại. Khi em trút hơi thở cuối cùng, cha mẹ tưởng tôi chết theo, nhưng sau đó tôi tỉnh lại”.
Từ đó xơ gặp Chúa. “Là sự dịu dàng, là an ủi. Là sự trợ giúp rất lớn”. Năm 26 tuổi, xơ rửa tội ở nhà thờ Thánh Phanxicô Xaviê ở Paris. Xơ lớn lên trong một gia đình tin lành, với người ông là mục sư. Nhưng ở nhà “chúng tôi không nói gì nhiều về tôn giáo”. Xơ đi theo anh Anrê của mình đến các buổi lễ ngày chúa nhật. Khi đi tu, xơ lấy tên Thánh Anrê là tên của người anh yêu thương của mình, xơ kể: “Khi tôi theo đạo. Anh khóc, anh giận tôi lắm nhưng rồi anh chấp nhận”. Đối với xơ, anh vừa là người cha, vừa là người mẹ. Kỷ niệm đáng nhớ nhất của xơ? Xơ ngần ngại không muốn kể giai đoạn này, đó là vào thời Thế Chiến Thứ Hai, trong một chuyến đi xe lửa. Có hai người giao một bé gái cho xơ. “Em bé ngồi bên cạnh tôi. Ngay ga đầu tiên, người Đức lên toa. Em bé gái không có giấy tờ, họ bắt đi…”. Xơ ngưng câu chuyện. “Tôi khóc không ngừng. Họ giao em bé cho tôi vì nghĩ tôi có thể cứu em. Tôi không biết họ làm gì với em bé này, tôi cứ thắc mắc hoài”.
Năm 1944, khi xơ 40 tuổi, xơ vào Dòng Nữ tử Vinh-Sơn, đường du Bac ở Paris. “Tôi mê Paris! Chiều nay bà về Paris, bà đem theo tôi về với!”, xơ reo lên, nét láu lỉnh trong khi Mẹ bề trên Marie-Pierre đang ngồi bên cạnh chúng tôi. Năm sau, xơ làm việc ở bệnh viện Vichy, xơ ở lại đây 28 năm. “Phải dè chừng tất cả. Trên tường là những chữ “Im lặng”, “Coi chừng người Boches”. Xơ Anrê lo cho bốn mươi em mồ côi, sau này có một số em gặp lại xơ nhờ  Internet.
Xơ Anrê không bỏ sót một thánh lễ nào, ngày nào xơ cũng tham dự thánh lễ. Xơ nói: “Lúc nào tôi cũng nói chuyện với Chúa. Khi có chuyện không vừa ý, tôi nói với Ngài và đôi khi tôi càu nhàu Chúa vì Ngài bỏ tôi!”. Xơ mệt và đi nghỉ trước giờ kinh chiều. Qua cửa sổ, những tia nắng cuối cùng lọt vào phòng. Xơ ở đây thì tốt hơn là ở Paris.
Ngày 11 tháng 2, nữ tu Anrê mừng sinh nhật 114 tuổi, xơ là người lớn tuổi nhất nước Pháp và nữ tu lớn tuổi nhất thế giới. Bí mật tuổi trẻ của xơ? Bí mật có tên Quan phòng! 
  1. Giữ tâm hồn trẻ con
Là quản gia, rồi sau đó là nữ tu Dòng Nữ tử Bác ái, lúc nào tôi cũng sống bao quanh trẻ con. Chắc chắn các em bé đã giúp tôi luôn giữ tâm hồn trẻ thơ và đó cũng là bản chất tuy nhiên của tôi: chơi, cười, ngây thơ, tin tưởng, xem mọi chuyện nhẹ nhàng … Các niềm vui đơn giản gìn giữ tôi!
  1. Hãy dịu dàng nhiều hơn
Tôi không bao giờ la mắng trẻ con. Khi có em nào làm chuyện quấy quá, tôi đem em ra riêng với tôi, tôi giải thích vì sao chuyện em làm là không tốt. Tất cả với tình yêu và nói nhẹ nhàng! Chính Chúa là Đấng “hiền lành và khiêm nhường trong lòng” đã dạy tôi chuyện này. Quý vị đã biết, giận dữ chỉ làm hại mình. Nếu quý vị để giận dữ đi vào tâm hồn, thì quý vị già trước tuổi! 
  1. Cho không đong đếm
Là tín hữu kitô là tận hiến hết mình. Phục vụ người nghèo luôn là niềm vui, là sự sống, là sức mạnh, là tuổi trẻ của tôi. Dĩ nhiên là phải cầu nguyện, nhưng đôi khi tôi cũng khó cầu nguyện, vì tôi nghĩ, một bà đang gần chết và tôi phải ở bên cạnh bà và tôi nghĩ là tôi phải ở đây. Thánh Vinh Sơn đã nói: “Không phải rời Chúa, nhưng rời Chúa vì Chúa”. Tôi giúp các xơ bạn, các người bệnh một thời gian dài nhưng tôi cũng giúp Chúa, tôi chuẩn bị bàn thờ đẹp cho Ngài. Năm tôi 104 tuổi, chân của tôi bị gãy tôi mới ngưng làm việc, tôi mới… về hưu. Hôm nay tôi còn muốn tiếp tục phục vụ, hơn là đem việc đến cho người khác… Đúng, quý vị đừng để bỏ dịp mà không làm điều tốt chung quanh quý vị! 
  1. Hãy ở trong tâm tình tạ ơn
Tôi chưa cám ơn đủ mỗi ngày, tôi vẫn còn khóc vì nhiều người thân ra đi trước tôi, tôi đã thấy nhiều điều cay đắng trong chiến tranh… Đúng, Chúa đã đòi hỏi tôi nhiều nhưng Ngài cũng cho tôi nhiều, tôi được cưng chiều. Chẳng hạn như anh Anrê của tôi, anh là cả một gia tài của tôi, một tình ban sâu đậm và chân thành! Phải nhớ các ơn mình đã nhận và tạ ơn!

Marta An Nguyễn dịch

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét