Lời Chúa Mc 7, 14-23
14 Sau đó, Đức Giê-su lại gọi đám đông tới mà bảo: “Xin mọi người nghe tôi nói đây, và hiểu cho rõ:15 Không có cái gì từ bên ngoài vào trong con người lại có thể làm cho con người ra ô uế được; nhưng chính cái từ con người xuất ra, là cái làm cho con người ra ô uế.16 Ai có tai nghe thì nghe! ” 17 Khi Đức Giê-su đã rời đám đông mà vào nhà, các môn đệ hỏi Người về dụ ngôn ấy.18 Người nói với các ông: “Cả anh em nữa, anh em cũng ngu tối như thế sao? Anh em không hiểu sao? Bất cứ cái gì từ bên ngoài vào trong con người, thì không thể làm cho con người ra ô uế,19 bởi vì nó không đi vào lòng, nhưng vào bụng người ta, rồi bị thải ra ngoài? ” Như vậy là Người tuyên bố mọi thức ăn đều thanh sạch.20 Người nói: “Cái gì từ trong con người xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế.21 Vì từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu: tà dâm, trộm cắp, giết người,22 ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng.23 Tất cả những điều xấu xa đó, đều từ bên trong xuất ra, và làm cho con người ra ô uế.”
Suy niệm
Cái bên ngoài và cái bên trong
Bài Tin Mừng hôm nay là phần tiếp theo của Tin Mừng hôm qua. Hôm qua Chúa Giêsu phản đối những kinh sư, biệt phái: "dựa vào truyền thống tiền nhân mà hủy bỏ lời Thiên Chúa". Họ chỉ sống hình thức và chuộng những gì là hình thức. Họ cho rằng, các môn đệ của Chúa không rửa tay trước khi ăn là phạm luật ô uế, nghĩa là các môn đệ của Chúa bị ô uế vì không giữ những hình thức như họ.
Đối với Chúa Giêsu, người ta không vấy bẩn tâm hồn khi người ta ăn dơ. Người ta chỉ vấy bẩn, chỉ thực sự mang tội, chỉ thực sự xúc phạm đến Thiên Chúa, đến anh chị em mình, khi họ không biết gìn giữ tâm hồn, không biết tránh xa tội lỗi.
Chúa khẳng định: "Không có cái gì từ bên ngoài vào trong con người lại có thể làm cho con người ra ô uế được; nhưng chính cái từ con người xuất ra, là cái làm cho con người ra ô uế... Vì từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu: tà dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng. Tất cả những điều xấu xa đó, đều từ bên trong xuất ra, và làm cho con người ra ô uế".
Với khẳng định trên, Chúa Giêsu dạy ta biết đâu là nguồn gốc thâm sâu của những sự xấu, sự ô uế. Nó xuất phát từ chính là tâm hồn con người. Bởi thức ăn sạch, chén đĩa sạch, tay chân sạch không mang ơn cứu độ đến, nếu con người nuôi trong lòng sự lừa dối Thiên Chúa, phỉnh gạt người khác.
Như vậy không hề do đồ ăn thức uống mà ta có tội hay không có tội. Tội hay phước là do chính nội tâm có chân chính hay không, lương tâm có ngay thẳng hay không, ham muốn và thực hành sự dữ, sự ác hoặc lo làm việc lành phúc đức hay không.
Lòng độc dữ của con người là nguyên nhân phát sinh mọi thứ tội, phát sinh nỗi khổ của con người. Nói cách khác, thay vì làm khởi sắc linh hồn bằng cộng tác với ơn Chúa để sống lành thánh, chính chúng ta, nhiều lần làm cho tâm hồn mình nên xấu để không chỉ bóp méo, bôi nhọ hình ảnh của Thiên Chúa mà còn không để cho hình ảnh ấy tồn tại trong tâm hồn mình.
Thiên Chúa là Đấng thấu suốt bên trong, Đấng thích tâm hồn đơn thành hơn của lễ, Ngài đòi buộc mọi người nhìn thấu vào tâm hồn để nhận diện chính mình. Nhờ đó, họ có thể cộng tác với ơn Chúa mà biến đổi tận bên trong tâm hồn.
Ta có xu hướng, khi đối diện với sự xấu, thường đổ lỗi cho người khác hoặc cho ngoại cảnh: vợ đổ lỗi cho chồng, chồng đổ lỗi cho vợ, cha mẹ đổ lỗi cho con cái, con cái đổ lỗi cho cha mẹ, v.v. Chúng ta dễ trách cứ người khác, nhưng lại ít khi tự trách mình. Chúng ta "muốn tề gia trị quốc bình thiên hạ" nhưng lại không chịu tu thân; muốn thay đổi thế giới nhưng lại không muốn thay đổi mình.
Chúa Giêsu nhắc nhở ta hãy khoan tìm kiếm nguyên nhân từ bên ngoài nhưng cần duyệt xét kỹ càng chính lòng mình, hầu nhận ra đâu là nguồn gốc của những điều xấu đã gây ra cho mình và cho người khác.
Chúa Giêsu mời gọi ta từng bước tẩy trừ thói hư tật xấu, tẩy trừ những bóng mây đen, những góc khuất tối tăm của tâm hồn.
Chúng ta cần học tập lời thánh Phaolô dạy mà sống theo ý muốn của Chúa: "Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật. Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả"(1Cr 13, 4-7).
GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
TỐT GỖ HƠN TỐT NƯỚC SƠN
“Cái gì từ trong con người xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế.” (Mc 7,20)
Suy niệm: Một trong những điều dân miền quê, miền núi lo ngại nhất đối với nơi ‘an cư’ của họ, đó chính là: mối. Không từ một súc gỗ nào, không ngại một ngóc ngách nào, hễ loại cây gì có thể ăn được thì chúng xơi tái. Ngặt một nỗi người trong nhà không ai hay biết gì, vì nhìn bên ngoài cây gỗ còn ngon lành và mới mẻ lắm. Thế nhưng chỉ cần một thời gian ngắn thôi cây gỗ tự dưng rớt xuống, bấy giờ gia chủ mới hay: mối đã đục ruỗng bên trong hết rồi. Nơi con người cũng vậy, nhìn bên ngoài ai biết tâm địa bên trong thế nào: “Sông sâu còn có kẻ dò; nào ai bẻ thước mà đo lòng người”. Lối sống hình thức hào nhoáng và tính tự ái sĩ diện làm người ta trau chuốt những cái bên ngoài mà quên rằng chính những đam mê dục vọng, những âm mưu và toan tính tội lỗi làm cho con người ra xấu xa, chúng như loài mối đục khoét từ bên trong, để rồi một ngày kia bừng con mắt dậy thấy mình đã lún sâu trong tội lỗi tự bao giờ. Thật là nguy hiểm!
Mời Bạn: Bạn có phát hiện thấy mình đang bị ‘mối tội lỗi’ làm hư hoại không, hay Bạn cũng như gia chủ trên kia: mình vẫn còn đạo đức và tốt lành? Cũng như loài mối, những tội lỗi bị che đậy phát triển rất nhanh chóng. Để khử trừ chúng, bạn có cách: - kiểm điểm đời sống cách nghiêm túc; - siêng năng đến với bí tích hoà giải.
Sống Lời Chúa: Kiểm điểm đời sống mỗi ngày và siêng năng lãnh nhận bí tích hoà giải không đợi đến ngày lễ lớn.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin ban cho con một lương tâm trong sáng, để con có thể nhìn mọi sự trong vẻ đẹp thanh cao của chúng. (Epphata)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét