Nhà thờ xứ em có một cái loa. Không biết nó to cở nào, mà tiếng nó phát ra khiến đứa bạn của em ở cách nhà thờ 3 cây số cũng nghe rõ.
Mỗi ngày, cứ đến 4 giờ sáng, cái loa phát ra những bài thánh ca, thức mọi người dậy đi lễ. Em cảm thấy không thể nằm gắng được nữa vì âm lượng quá to.
Nghe nhạc buổi sáng sớm có một cái lợi nữa là giúp em nhớ bài hát. Có đứa bạn cạnh nhà em dù không có đạo mà nó vẫn thuộc các bài thánh ca. Em nghe một lần nọ khi loa nhà thờ phát ra câu "Cùng chúc Trinh vương", thì nó liền hát theo "không hề nhiễm tội truyền".
Thế rồi không hiểu sao người đi lễ ít dần, mặc dù sáng nào loa vẫn mở to đều đặn.
Một ngày nọ, cha xứ vào lớp giáo lí của em, hỏi: "Tại sao các con dạo này nhác đi lễ? Có lẽ vì loa mở nhỏ quá phải không?"
Và ngài chỉ từng bạn đứng lên trả lời.
Đứa thì nói là: "Trời lạnh, con trùm chăn kín, nên không nghe thấy."
Đứa khác nói: "Thưa cha, có mấy bài mới đây hay quá, con nằm nghe thích lắm, chờ tắt nhạc sẽ ra khỏi chăn, không ngờ con lại ngủ tiếp."
Cha xứ mĩm cười. Cả lớp cùng cười.
Thế là từ đó cha không cho mở nhạc nữa. Thay vào đó là các ông ban mục vụ thay nhau alô, gọi người ta đi lễ. "Alô, alô, đã 4 giờ sáng rồi, mời bà con dậy đi lễ!"
Có lần, vào một buổi chiều Chúa nhật trong vụ gặt, ban mục vụ alô, họ cũng không đi.
Thế là cha xứ alô. "Alô, alô, đã đến giờ lễ rồi, mời anh chị em đi lễ!" Cha alô vài lần như thế, rồi cha lấy xe máy, chạy đi kêu từng nhà.
Nhìn cha xứ mà em có cảm tưởng ngài giống như ông chủ nhiệm hợp tác xã.
(PS: Đây là chuyện ngắn đầu tay. Nếu các bạn đọc thấy hay, thì em sẽ viết tiếp.)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét