Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016

Tại Sao Tôi Yêu Mến Đức Tin Công Giáo?

Tôi là dân Công giáo “nòi” – Công giáo từ mới sinh, gọi là “đạo gốc”. Mẹ tôi muốn câu nói đầu tiên của tôi phải là “Giêsu”, vì bà thường đưa tôi đi lễ hằng ngày.
Khi tôi lớn, tôi bắt đầu thắc mắc về đức tin và nguội lạnh vài năm sau khi tôi xa nhà. Tôi cảm thấy cuộc sống rất trống rỗng, cuối cùng tôi nhận thấy mình cần Giáo hội Công giáo, các nghi lễ và truyền thống. Tôi càng thực hành và tìm hiểu về Công giáo, tôi càng thêm yêu mến. Đây là vài lý do:

Thánh lễ – Thánh lễ không chỉ là việc cử hành phụng vụ tốt lành mà còn là phương tiện đạt được ân sủng bằng việc rước lễ. Hằng ngày, lúc nào trên thế giới cũng có Thánh lễ, hoàn tất yêu cầu của Đức Kitô: “Hãy làm việc này mà nhớ đến Ta” (Lc 22:19).
Tôi thích vì tôi có thể dự lễ bằng tiếng Tây Ban Nha, La-tinh hoặc bất kỳ ngôn ngữ nào, và tôi vẫn biết chính xác những gì đang diễn ra vì có nhịp điệu và nghi thức luôn giống nhau. Mỗi cộng đoàn còn có thể tạo nét riêng qua âm nhạc, cách trang trí nhà thờ và thói quen văn hóa của dân tộc mình. Tôi cảm thấy giống như ở xứ mình dù tham dự Thánh lễ ở bất cứ nơi nào.

Bí tích – Giáo hội Công giáo có bảy bí tích là dấu hiệu hữu hình về ân sủng, do chính Đức Kitô thiết lập. Bí tính Thánh tẩy, Thêm sức và Thánh Thể là các bí tích khai tâm và nền tảng của đức tin. Bí tích Hòa giải và Xức dầu bệnh nhân là các bí tích chữa lành. Bí tích Hôn phối và Truyền chức là các bí tích phục vụ.

Tôi thích các nghi lễ và truyền thống đã xác định các bí tích, tôi cũng có thể đi xưng tội và rước lễ theo ý ước muốn của tôi. Rất lạ là khi tôi rước lễ, tôi trở nên “nhà tạm” cho Chúa ngự, và tôi có thể đưa Ngài đi khắp nơi. Tôi phải khiêm nhường để thú tội mình nơi tòa cáo giải. Càng lãnh nhận bí tích thì tôi càng đón nhận nhiều ân sủng.

Truyền thống phong phú – Những ngọn nến lung linh, những nén hương trầm thơm ngát, những thánh tượng, những hạt trong xâu chuỗi, những cửa kính có hình ảnh Công giáo, những lễ phục màu sắc, bàn thờ và nước phép chỉ là một số dấu hiệu hữu hình của truyền thống và nghi lễ Công giáo. Người Công giáo hiểu rằng việc tham dự các nghi lễ là hiệp thông trong đức tin.

Tôi cũng yêu mến các lòng sùng kính lưu truyền từ đời nọ tới đời kia như Kinh Truyền Tin, 14 Chặng Đàng Thánh Giá, Chuỗi Mân Côi và Chầu Phép Lành Thánh Thể. Các thói quen tốt lành này thấm sâu vào đức tin của tôi và liên kết tôi với các Kitô hữu khác trong quá khứ, hiện tại và tương lai. Tôi cảm thấy mình phải dạy những điều đó cho con cái để chúng tiếp tục duy trì truyền thống Công giáo.

Các thánh – 
Các thánh là các anh hùng đức tin, các ngài cũng là những người bình thường nhưng thực hành nhân đức khác thường. Các thánh là những tu sĩ nam nữ, linh mục, giám mục, giáo hoàng, binh sĩ, vua quan, nữ hoàng, giáo dân, nông dân, mục đồng, nô lệ,... Có những thánh rất nghèo và sống rất khó khăn, có những thánh giàu có nhưng hảo tâm với người nghèo, mỗi vị thánh đều có hoàn cảnh sống khác nhau.

Bình đẳng – 
Nhà thờ Công giáo đầy người, họ quỳ bên nhau, không phân biệt giai cấp, nghề nghiệp, tuổi tác,... Người giàu sụ cũng quỳ ngang hàng người nghèo khổ nhất. Mọi người cùng nhau vui vẻ chúc bình an cho nhau. Người dân tộc này chúc bình an cho người dân tộc khác. Tất cả đều bình đẳng.
Nhà thờ – 
Kiến trúc của các nhà thờ Công giáo đa dạng. Tôi đã đến nhiều nhà thờ ở Hoa Kỳ, đã đến nhà thờ ở California với lối kiến trúc Tây Ban Nha, nhà nguyện tân kỳ ở Georgia, đại giáo đường ở Texas, và nhà thờ ở Virginia với loại ghế đa dụng. Dù tới đâu, chúng tôi vẫn gặp những nhà thờ Công giáo cách nhau chỉ vài dặm.
Luân lý – 
Mặc dù nhiều người coi đức tin Công giáo là dạng đòi hỏi phải giữ nghiêm luật, tôi vẫn yêu thích luân lý của Giáo hội và tìm kiếm chân lý. Giáo hội Công giáo đặt tiêu chuẩn cao về luân lý, cảm thông với người bất đồng ý kiến, nhưng không nhượng bộ bất kỳ áp lực nào. Tất cả chúng ta đều là tội nhân, Chúa đã thiết lập bí tích Hòa giải để tha thứ tội lỗi và ban ân sủng cho chúng ta, giúp chúng ta sống đời sống luân lý tốt hơn.

PEGGY BOWES (*)

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ beliefnet.com)

(*) Peggy Bowes là cựu phi công, là tác giả cuốn “The Rosary Workout” và cuốn “Tending the Temple”. Bà sống tại Bắc Carolina với chồng và hai con.




Mùa báo hiếu Kitô giáo


Mỗi dịp tháng Mười Một về, những nghĩa trang Công Giáo lại khang trang, sạch đẹp; những nén nhang nén hương, những bó đèn ngọn nến được thắp lên, làm cho “hoang (vắng)” (nghĩa địa, nghĩa trang) trở nên như “lễ hội”. Nghĩa trang tràn ngập màu sắc của hoa, mùi thơm của hương, ánh sáng của đèn nến, tiếng rộn rã, tiếng cười nói của những con người.
nghiatrang.jpg 
Nhìn vào khu vực nghĩa trang, chúng ta thấy nghĩa trang đông vui nhộn nhịp như “hội hoa đăng”, không còn cái gì là u buồn, là hoang vu, là chết chóc. Nghĩa trang rực sáng lên ánh sáng của cõi sống, của hiệp thông, của yêu thương, của hiếu thảo. Không còn gì là phân cách hai cõi âm dương, người chết người sống, và ngay cả những người sống với nhau. 

Trong ánh sáng lung linh của khu “thành phố” những người đã khuất này, chúng ta tạm rút ra hai hình ảnh thân thương để cùng suy niệm: hình ảnh của hương hoa và đèn nến.

1. Hương hoa 

Nhìn vào những nấm mộ, chúng ta thấy nghi ngút khói hương và rực rỡ những bông hoa tươi thắm. Hương hoa là biểu trưng của lòng biết ơn, của tình yêu mến, của sự gắn bó mà chúng ta muốn dành cho những người đã khuất. Ẩn sâu và gửi gắm trong những làn hương, những sắc hoa là cả một tấm lòng hiếu thảo tri ân, là nỗi nhớ nhung mong chờ, là những lời thân thưa âm thầm mà có khi lúc sinh thời chúng ta đã không có dịp để nói hết.

Với những nén nhang, bông hoa, chúng ta muốn nói lên rằng chúng ta nhớ thương họ, rằng sự ra đi của họ để lại cho chúng ta nhiều luyến nhớ, rằng họ vẫn sống trong lòng chúng ta và chúng ta vẫn gắn bó, hiệp thông với họ qua lời cầu nguyện, qua việc chúng ta nỗ lực hy sinh sống đạo mỗi ngày. Bên cạnh những lời yêu thương, cảm tạ, có thể cũng có cả những lời tạ lỗi vì những điều không nên không phải, những thiếu sót, sai lỗi chúng ta có với họ lúc sinh thời tại thế.

Hương hoa vì thế là tình nghĩa hiếu thảo ta muốn dâng lên người đa khuất, nhưng tình nghĩa không hề phôi pha, không hề nhạt nhoà mà chúng ta muốn dành cho các ngài. Thánh Mười Một vì thế là mùa BÁO HIẾU, là mùa chúng ta thể hiện lòng hiếu thảo cách cụ thể với Ông Bà Tổ Tiên, tình hiếu đễ với Anh Em Bạn Bè… Đó là nét đẹp của hiếu thảo, của tình nghĩa, của biết ơn, của gắn bó hiệp thông thuỷ chung, bền chặt.

2. Đèn nến 

Bên những nấm mộ, chúng ta còn thấy rực sáng lên những luồng sáng của đuốc, của đèn, của điện, của những ngọn nến đơn sơ. Khu vực nghĩa địa vốn rất tối tăm âm u, hôm nay rực sáng chan hoà. Đó không chỉ là ánh sáng của tình cảm nồng ấm chúng ta muốn dành cho những người thân yêu mà là còn là ánh sáng của ĐỨC TIN, của cầu nguyện và hy vọng.

Chính vì tin rằng các thánh cùng thông công, chúng ta thắp lên ngọn nến nguyện cầu, để cầu cho người thân yêu và chúng ta tin tưởng họ cũng đang cầu nguyện cho chúng ta. Chúng ta liên kết và hiệp thông sâu xa với những người thân yêu trong lời cầu nguyện, trong ánh sáng của tình yêu Thiên Chúa.

Chính vì tin rằng Chúa Kitô đã chết và sống lại, chúng ta thắp lên ngọn nến phục sinh, ngọn nến của hy vọng, một hy vọng chắc chắn rằng “xác loài người ngày sau sống lại”, rằng “như Đức Kitô đã chết và đã sống lại thì Thiên Chúa cũng làm cho thân xác hay chết của chúng ta được sống lại với Ngài”.

Ngọn nến sáng mà chúng ta thắp lên xoá tan bóng tối của sợ hãi, của chết chóc, của bế tắc, để mang chúng ta đến niềm vui phục sinh, để thắp lên cho chúng ta ý nghĩa sống, lẽ sống của những người sẽ được phục sinh, của những người không còn sợ chết chóc, vì tin rằng “sự sống này chỉ thay đổi chứ không mất đi và khi nơi trú ngụ ở trần gian này bị tiêu tan đi, chúng ta sẽ được đưa vào nơi cư trú vĩnh viễn trên trời.” (Kinh Tiền Tụng Lễ Cầu Hồn I).

Hy lễ Thánh Thể chúng ta cử hành tại nghĩa địa chính là cao điểm của lòng Hiếu Thảo và Niềm Tin mà chúng ta muốn diễn tả qua hương hoa và đèn nến. “Tạ ơn Thiên Chúa vì Ngài đã cho chúng ta chiến thắng nhờ Đức Kitô, Chúa chúng ta”.

Thánh Thể là hy lễ tạ ơn cao quý nhất chúng ta dâng lên Chúa Cha. Tạ ơn Chúa đã cho chúng con có Tổ Tiên, Ông Bà, Cha Mẹ, Bà Con, Anh Em, Họ Hàng, Bạn Hữu… Tạ ơn Chúa đã rọi lên trong kiếp người hay chết chúng con nguồn sáng phục sinh, nguồn sáng hy vọng. Tạ ơn Chúa đã ướp vào phận người mong manh của chúng con hương thơm của hiệp thông, của tình nghĩa, củayêu thương, một tình yêu mạnh hơn sự chết.

Xin vì công nghiệp Thánh Lễ Misa, nguyện xin Chúa thanh tẩy, thánh hoá và đón nhận chư vị tiền tổ, thân nhân và ân nhân chúng con vào ánh sáng ngàn thu nơi thành Giêrusalem thiên quốc. 

Dominic Trần

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét